Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 truyện 20/11

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 109
Join date : 29/08/2011
Age : 23
Đến từ : hà nội

Bài gửiTiêu đề: truyện 20/11   Mon Oct 24, 2011 7:39 pm

TRƯỜNG TÔI - LỚP TÔI

Con đường đến trường của tôi không chút thơ mộng, không được cái may mắn có "hoa điệp vàng trải dưới chân" như trong một bài hát học trò. Con đường đến trường của tôi chỉ là con lộ đá lởm chởm, chạy ngoằn ngoèo như con rắn lượn. Ngày nắng bụi tung mù mịt. Ngày mưa đất bùn bê bết, ếch nhái kêu uôm oang hai bên ruộng. Men theo con lộ là những bụi hoa mắc cở gai góc mọc đầy, nằm dưới những hàng ô môi nở bông tím thẳm xen giữa một rừng quả đen nhánh treo lúc lĩu trên cây . Mùa nước nổi, cả họ hàng nhà cá theo dòng nước "ngao du" đầy trên lộ .

Ngày ngày, tôi và Uyên phải vượt qua "con đường đau khổ" dài hơn 5Km để đến lớp. Ngày nắng, ông mặt trời đỏ rực như một núi lửa khổng lồ rượt đuổi như muốn thiêu sống chúng tôi . Ngày mưa, chiếc xe không chống trả nổi với cái thế giới bùn nhầy nhụa, nó "nũng nịu" đòi cô chủ cõng. Gian nan, vất vã trăm bề nhưng lúc nào chúng tôi cũng cười nói như chim non. Bởi lẽ, qua được "con đường đau khổ" kia thì khung trời mơ ước của chúng tôi đã hiện ra .

Ngôi trường xinh xắn mái ngói đỏ tươi nằm cặp theo quốc lộ 1, "e lệ" nép mình giữa những vườn bạch đàn xanh rờn, lao xao . Ngôi trường bé nhỏ chỉ có mười phòng học này ít ai biết đến. Nó chỉ thuộc loại "cháu chắt" so với những ngôi trường lớn khác trong huyện. Nhưng đối với chúng tôi, đó đúng là một thiên đường mà chúng tôi vẫn thường gọi một cách ví von là thiên đường màu xanh. Màu xanh mát của ruộng lúa mênh mông phía sau trường. Màu xanh non của hàng Phượng Vĩ chạy thẳng tắp từ cổng trường đến sân. Màu xanh biếc của tàng cây bả đậu ở giữa sân trường. Trên đó có một dàn nhạc giao hưởng tuyệt vời của thiên nhiên : Tiếng gió vi vu, tiếng chim ríu rít ; tiếng hát êm đềm của những cô cậu học trò nghịch ngợm. Màu xanh ngắt của hồ ấu trước phía bên phải trường làm nền cho màu trắng muốt của những hoa sen mới nở. Phía trên hồ, những hàng bạch đàn xanh biếc nghiêng mình theo gió lao xao, lao xao . Thiên đường màu xanh bao bọc xung quanh những phòng học lợp ngói mới tinh, nền lót gạch bông mát lạnh, bàn ghế láng bóng như thoa mở, bảng đen nhánh in rõ những dòng chữ bằng phấn trắng. Phòng học thật là "mát mắt".

Được vào trường cấp ba, mà hệ A đàng hoàng nữa ! Tôi sướng mê ly cười nói với nhỏ Uyên :

- Mơ ước của tụi mình thành sự thật rồi đó. Năm mới năm me phải cố gắng học. Hệ A mà học dở thì "ẹ" lắm đó. Phải bỏ cái tánh "hồn nhiên, nhí nhảnh" quá lố của mầy đi nghen nhỏ.

Nhỏ Uyên dẫu môi ra dài chừng... ba tầm đất :

- Ừm, chắc... phải vậy thôi . Bỗng nó reo lên thật lớn làm tôi giật nẩy người :

- A ! Ôi, trứng cá nữa kia Hằng ơi !

Vụt một cái, Uyên đã nhảy thót ra khỏi cửa sổ, đi về phía sân sau . Úi chu ơi ! hai cây ổi xá lị ! Hấp dẫn quá ! Thêm bốn cây trứng cá nữa . Nhỏ ơi, chờ ta với ! Nhanh như chớp, Uyên trèo tót lên cây ổi lớn, tôi lẽo đẽo vừa tính "nối đuôi" thì... Một cặp kính cận dày cộm từ phòng hội đồng ló ra . Cặp kính đi về phía cây ổi, dán mắt vào cái mặt tái nhợt như tàu lá chuối và đôi chân run lẩy bẩy của tôi .

- Em kia ! làm gì đó ?

Tôi run cầm cập như kẻ trộm bị bắt quả tang (chớ còn gì nữa) :

- Dạ, em... em... đứng đây chơi !

- Vào lớp đi ! Đến giờ học rồi mà chơi cái gì.

Cặp kính vừa phán xong, tôi quay lưng ù té chạy vào phòng học mà trái tim bé bỏng vẫn còn gửi lại trên cây cho Uyên. Cặp kính cận đó chính là thầy giám thị ! Lên lớp 10 phải mặc áo dài, kể cũng hơi vướng víu nhưng chúng tôi vẫn nghịch như quỷ sứ. Tôi và Uyên đều không giữ vững được cái chỉ tiêu cứng rắn tự mình đặt ra ban đầu . Cả hai đứa cùng hòa đồng vào cái tập thể sôi động và ồn ào có tiếng nhất trường này . Vui nhất là năm lớp 12, năm học cuối cùng của lớp tôi . Ngày khai giảng đầu năm, lớp trưởng trịnh trọng tuyên bố trước lớp :

- Các bạn thân mến ! Năm học này là năm học cuối cùng của tụi mình. Các bạn phải vượt qua những kỳ thi gay go, nguy hiểm và đặc biệt kỳ thi tốt nghiệp cuối năm sẽ quyết định công sức mười hai năm học tập của các bạn. Cha mẹ, thầy cô và cả mình nữa đều mong muốn cho cả lớp cuối năm sẽ...

- Rớt ! - Một tên mày râu nào đó hét lên - rớt bây giờ. Trời ơi, lớp trưởng ơi ! Chạy đi !

Lớp trưởng chẳng hiểu chuyện gì, dáo dác nhìn quanh.

- Trời ơi, chạy đi mà ! - Một giọng khác thúc dục.

Độp ! một giọt nước to tướng, khai khai mùi ... amoniac rơi bắn tung tóe xuống ngay đầu lớp trưởng. Lớp trưởng hoảng hốt nhìn lên rồi bất thần kêu "á" một tiếng thất thanh nằm lăn ra bất tỉnh. Ba mươi ba cái miệng tròn vo mới há ra chuẩn bị hưởng ứng một trận cười nôn ruột nhưng từ những cái miệng xệ xuống như mếu . Phía trên cây đòn dong con cóc xù xì bị buộc sợi dây vào chân đang há hoát cái miệng ra mà cười ! Cả lớp quýnh quáng khiêng lớp trưởng ra xe để đến trạm y tế. Sau khi được tiêm một mũi thuốc, lớp trưởng tỉnh dậy nhưng vẫn chưa hoàn hồn, nói mê loạn xạ : "con cóc ! con cóc !"

Thầy cô trường tôi nổi tiếng dạy giỏi nhưng lại rất nghiêm khắc. Thầy cô dạy giỏi nên lớp tôi học rất giỏi và cũng rất ham học. Còn thầy cô nghiêm khắc nên... lớp tôi phải giỡn dữ trời để phá tan chính sách nghiêm khắc ấy, có lẽ để áp dụng phương án "học giỏi, chơi không thể... dở" nên không bao giờ đoạt cờ luân lưu quá hai tuần, cả lớp "nhịn" giỡn được hai tuần thì sang đến tuần thứ ba chịu hết nổi rồi ! Một tên mày râu nào đó ngáp dài, lập tức một chuổi cười rộ lên :

- Hi, hi, hi ... Ha ha ha !

Thế là công trình luyện tập nghiêm túc hai tuần lễ kể như đi đời .

Cũng có hôm thầy nghỉ, 34 cái mặt hớn hở kéo nhau xuống căn-tin cười nói muốn bay cái căn-tin luôn. Sau khi những ly chè, ly kem được vét sạch sẽ, cả bọn kéo nhau lên sân. Tụi con trai chơi đá banh còn những tà áo dài thướt tha thì tạm thời bớt thướt tha một tí. Hai tà áo dài ngoan ngoãn bám lấy cái lưng quần, hai cái ống quần rộng rãi bị "kiềm kẹp" trong hai sợi dây thung nhỏ xíu . Thế là... một hai ba ... trận đá cầu bắt đầu ... Một tiếng đồng hồ sau, mồ hôi mồ kê tuôn ra đầm đìa, mặt mày cô cậu nào cũng chói lọi như mặt trời, trận đấu mới kết thúc và...

- Tuấn ơi ! dép tao đâu rồi mậy ?

- Ai biết ! "ông" để đâu rồi hỏi ! ủa, mà dép tui cũng biến đâu mất tiêu rồi ?

- Còn một chiếc nè "ông" ơi !

- Ủa, vậy chiếc kia đâu rồi ? Coi có rớt xuống mương hông ?

- Tui cũng mất tiêu một chiếc dép nữa .

- Tui cũng vậy !

Tụi con trai nhao nhao như ngồi phải lửa, kẻ bươi đám cỏ, người vạch từng viên đá tìm kiếm. Thậm chí có tên cởi quần áo lội xuống mương để mò. Một tà áo dài thướt tha ngồi trên băng đá dưới bóng cây bả đậu cười lên như nắc nẻ. Tụi con trai nghe thấy, nhìn nhau nghi ngờ. Lập tức cả lủ kéo đến ********* ầm ĩ :

- Chúng tôi muốn hòa bình, chúng tôi muốn tự do . Chúng tôi không muốn... đi một giò. Xin hãy trả lại dép lại cho chúng tôi !

Áo dài không nói mà cứ cười cười hoài . Một vài tên vờ hùng hổ, xăn tay áo lên :

- Bây giờ trả không nói mau ?

Đám áo dài thấy tụi mày râu sinh sự, liền tìm cách cứu bồ. Các nàng hét lên như thổi còi :

- Vào học rồi ! Nhanh lên các bạn ơi .

Tụi con trai nửa cười nửa mếu cà nhắc từng bước vào lớp, trong lòng bừng bừng lửa giận. Chưa kịp yên vị, cô hóa đã giở sổ rà rà cây bút đỏ dò từng tên trên danh sách. Đứa nào cũng cố tạo ra bộ mặt hình sự, nhưng kỳ thực trái tim đứa nào cũng nhảy lung tung trong lồng ngực, còn ruột gan thì cứ nôn cả lên. Giọng cô hóa lạnh như đồng làm đứa nào cũng sởn gai ốc.

- Nguyễn... Ngọc... Lợi .

Kẻ được gọi tên mặt mày xanh như tàu lá, luýnh quýnh bật chiếc khóa cặp da, lục đi lục lại, lục tới lục lui, lục xuôi lục ngược... sao kỳ vậy cà ? Tập hóa của mình đâu mất tiêu rồi ? Ủa, mà sao tập sinh của nhỏ Yến lại ở trong cặp mình ?

- Ngọc Lợi ! Giọng cô gắt gỏng làm Lợi bật đứng dậy như một cái lò xo .

- Mau lên ! Đôi mắt cô xoáy thẳng vào bộ mặt tái nhợt của cậu học trò nghịch ngợm. Tình trạng thiếu oxy diễn ra căng thẳng.

- Dạ, thưa cô ... - Thủ phạm đưa cái bàn tay to như chiếc quạt nan lên gãi đầu - dạ, thưa cô ... tập hóa của em bạn nào giấu mất tiêu rồi .

Cùng lúc đó Yến cũng bật đứng lên :

- Thưa cô, tập sinh của em cũng bay mất tiêu rồi, còn tập hóa của ai ...

- Của tui phải không ? - Lợi cướp lời Yến một cách đột ngột.

- Không phải ! Của bạn... Đỗ Trung Quang.

Đến lượt Quang nhảy cỡn lên :

- Trời ơi ! Vậy mà không chịu nói sớm làm nãy giờ tôi kiếm muốn "oải" luôn vậy đó !

Lớp trưởng đứng lên, trịnh trọng hỏi cả lớp :

- Bạn nào bày ra cái trò đổi chác tập vở này ? Bạn nào ? tự giác đứng lên đi .

Tụi con gái nhao nhao :

- Tui không biết à nha !

Những sự việc têu tếu như thế cũng lùi dần cho việc học hành nghiêm túc.

Chúng tôi cứ đùa giỡn, cứ học, cứ chơi mãi mãi nếu như ... hàng phượng trong sân trường không đánh thức những tâm hồn sôi động của chúng tôi dậy . Một hôm, trong giờ văn, Uyên lơ đễnh nhìn ra cửa sổ rồi reo lên :

- Hoa Phượng nở rồi mấy bạn ơi ! Trời, vậy là sắp đến nghỉ hè ! Thầy dạy văn mắng yêu Uyên :

- Lẫn thẩn vừa vừa thôi chứ cô bé ! Đang giờ học mà nói chuyện đâu không !

Rồi cái chuyện đâu đâu đó cũng phải đến. Đứa nào cũng mãi miết lao vào bài vở quên béng mất những trò nghịch ngợm, những lần giỡn đến long trời lở đất, những phút giây "vui sướng" khi "được" bước vào phòng hội đồng để... viết tự kiểm. Sau khi thi xong môn cuối cùng của kỳ thi tốt nghiệp, chúng tôi tụ họp lại trước sân trường, chưa đứa nào muốn về. Những cái miệng xinh xinh xì xào bàn tán... Khi cái cặp kính cận dày cộm của thầy giám thi đã khuất sau những hàng bạch đàn xanh ngắt, lập tức Quang "nhí" leo tuốt lên cây phượng to nhất, nở nhiều hoa nhất, một nhánh, hai nhánh, ba nhánh... Thế là những đóm lửa đỏ rực đua nhau rơi xuống những chiếc nón lá của phe áo dài . Bỗng... suýt nữa Quang "nhí" trượt chân vì giật mình bởi giọng nói ồm ồm của thầy hiêu trưởng :

- Ai cho các anh chị hái bông hái hoa như vầy ? Tính nghỉ học rồi không còn sợ ai hết phải không ?

Chúng tôi đứng chết lặng một hồi lâu . Hình như có tiếng nấc nho nhỏ, rồi tiếng khóc sụt sịt. Mãi một lúc sau Uyên mới ấp úng nói :

- Thưa thầy, xin thầy rộng lượng tha cho tụi em lần cuối cùng. Từ đây về sau tụi em không còn được vào đây nữa ... Tụi em chỉ phá một lần cuối cùng thôi mà. Hoa Phượng tụi em đem về ép bướm để dán vào lưu bút, thầy ơi ...

Chưa nói hết câu, giọng Uyên nghẹn lại . Tôi cũng nghe môi mình mặn đắng. Thầy hiệu trưởng trầm ngăm một hồi rồi mới bảo :

- Thôi được ! Các em cứ việc hái, tôi cho phép.

Phải như mọi lần là tụi tôi đã nhảy cẩng lên như trẻ nít, nhưng lần này chẳng đứa nào buồn nhếch môi, mà chỉ nhìn nhau ... Quang nhí không buồn hái nữa mặc dù không bị ai cấm cản. Nó ngồi vắt vẻo trên cành phượng hai tay buông thỏng, chân đong đưa ... Tụi áo dài ngồi bệt xuống cỏ, những cánh phượng buồn rơi lả tả như muốn nói lời từ biệt với chúng tôi . Trời chạng vạng tối, cả bọn mới lục đục kéo nhau ra về. Ra đến cổng nhỏ Uyên còn ngoái cổ trông lại những đốm lửa lập lòe ẩn khuất giữa vườn bạch đàn xanh rờn những lá.

Chúng tôi như những cánh chim non chập chững bay vào đời, cuộc đời không đơn giản như chúng tôi hằng tưởng tượng mà có những sự thật rất phũ phàng. Có đứa hý hửng bước vào trường đại học với tâm trạng vui sướng. Có đứa ngậm ngùi sớm dấn thân vào dòng đời để kiếm sống, và có đứa đã sẵn sàng rời bỏ đất nước ra đi . Thỉnh thoảng, chúng tôi trở về trường thăm lại thầy cô cũ, thăm lại nơi đã chất chứa biết bao kỷ niệm thân thương. Thầy cô cứ nhắc hoài :

- Sao lâu lắm rồi không thấy Uyên trở về trường mấy em hén !

Tôi ngậm ngùi không biết nói sao, đành tìm cách chối quanh cho bạn :

- Chắc tại Uyên bận học, gần đến kỳ thi, bài vở nhiều lắm thầy ơi ! Vả lại, từ Hà Nội vô đây, xa thấy mồ !

Không ngờ Quang "nhí" lẹ miệng nói ngay :

- Từ Hà Nội vô đây bộ xa hơn qua Mỹ sao Hằng ? Hừm, bên Mỹ bạn ấy còn đi tới . Vậy mà... vậy mà bạn ấy không thèm về đây từ giã thầy với tụi mình một tiếng !

Tôi chết lặng đi, nhìn thầy . Mắt thầy buồn, đăm đắm nhìn về hàng phượng xanh rì, cao vút. Uyên ơi ! bộ Uyên quên hết rồi sao ? Vườn bạch đàn xanh rờn, lao xao, lao xao . Chiếc băng đã quen thuộc dưới tàn cây bả đậu mà mình thường hay ngồi đọc sách. Cái phòng thí nghiệm ngột ngạt có bộ xương người . Cái phòng hội đồng có quạt máy, nơi mình vừa ngồi viết tự kiểm vừa nhai nhóc nhách mấy miếng khô bò và đây nữa, quán kem "ruột" của tụi mình ngày đó... Uyên ơi ! Ở bên Mỹ giờ này Uyên nghĩ gì ? Sao Uyên không về thăm lại trường xưa ?

MÂY BIẾC (Cần Thơ)
(Trích từ báo Tuổi Hồng số 38 tháng 5 -1994)Thầy Ơi!...


Con biết chúc thầy điều gì trong ngày lễ hôm nay ?

Con không muốn ca mãi điệp khúc "Nhân ngày 20 tháng 11, chúng con xin kính chúc..." rồi tặng hoa, tặng quà, rồi reo hò bôm bốp vỗ tay . Thầy dạy chúng con đừng là cái máy .

Thầy dạy chúng con đừng ỷ lại . Hãy sống sao nên người! Hãy trung thực, hãy là mình trước đã! Các em ơi, làm người thật không dễ! Lũ chúng con lắng nghe đứa khẽ cười, đứa thở dài, đứa buồn lặng lẽ.

Con biết chúc thầy điều gì trong ngày lễ hôm nay ?

Lũ chúng con mấy đứa nghe lời thầy ? Đứa nào lo chơi hơn lo học. Đứa nào đớn hèn, chạy chọt? Đứa nào đua đòi đánh mất chính mình? Đứa nào thấy trời vẫn xanh?

Trời vẫn xanh mà đời nhiều sắc. Người ba buổi vật lộn kiếm từng đồng. Kẻ không ngủ hăm bốn trên hăm bốn giờ học hành tập luyện. Kẻ ngày đêm rong chơi quên phát triển cộng đồng...

Con biết chúc thầy điều gì trong ngày lễ hôm nay ?

Trên tay con vẫn là hoa là quà tặng. Con bước đến trước thầy đứng lặng. Chúng bạn giục: "Nói đi, nói gì đi". Con cúi mặt ấp úng: "Xin thầy tha lỗi cho chúng con!". Thầy cười hiền run run đặt tay lên vai con mắt đỏ. Không một tiếng reo cười . Không một tiếng vỗ tay . Không như những năm trước, chúng con lặng lẽ cúi đầu .

NGUYỄN MINH GIAO (TP. HCM)CHÚT KỶ NIỆM VỀ THẦY

Kỷ niệm, cũng giống như những phím đàn - khi chạm tay vào, âm thanh sẽ ngân lên, nhưng không phải lúc nào cũng tuyệt vời, mà có cái hay, cái dở, cái muốn nhớ, cái lại thích xóa đi.
* * *
Cô nhỏ nhướn mày lên, nhìn xuống đồng hồ đeo tay, rồi dõi mắt ra ngoài cửa lớp. Nơi dãy hành lang dài đang im ắng, chờ đợi, lắng nghe tiếng giày gõ nhịp để thầm đoán: thầy hay cô ? Giờ Toán của lớp 9P1 hôm nay thay đổi giáo viên. Cô giáo cũ nghỉ hộ sản. Thầy giám thị thông báo sẽ có giáo viên mới đến thay. Mười lăm phút trôi qua nhanh chóng trong sự sốt ruột của học trò. Phía cuối lớp có ai nghịch ngợm ngân nga: "Mười lăm phút đồng hồ, buồn nhớ Toán thấy mồ, buồn như con cá rô... đang trôi... vào tô..."
- Nghiêm!
Giọng trưởng lớp vang to, khá oai (nhờ to con). Thầy giám thị xuất hiện. Một trăm con mắt học trò đen láy đổ dồn về phía cửa . Thấp thoáng phiá sau thầy là một bóng dáng lạ, chắc "ông" thầy Toán mới ?!!. Ô, nhưng sao mà... giống học trò quá đỗi!!! Thầy giám thị cười khá tươi:
- Xin giới thiệu với các em, đây là thầy T. sẽ phụ trách môn Toán lớp 9 thay cho cô N...
Một tràng pháo tay ngưỡng mộ (?) vang lên như mưa rào tháng sáu . Thầy T mĩm cười gật nhẹ đầu "chào các em thân mến!". Ôi chao, hai má thầy sao mà đỏ như màu xác pháo, cặp kính cận suýt chút nữa rơi khỏi sóng mũi . Chắc vì cảm động trước "thịnh tình" của lũ học trò cỡ... hoa khôi đến hai phần ba lớp, dành cho!

Trước khi trở về văn phòng, thầy Giám thị còn "ân cần dặn dò".
- Các em phải học cho ngoan. Nhớ là không được phá thầy!
Ôi! Lời "đe nẹt" ấy không phải là không có duyên cớ. Bởi vì, con gái 9P1 có truyền thống mấy mùa tuy thông minh, học giỏi, đẹp người, tốt hạnh kiểm nhưng... chuyên nghịch ngợm cũng đứng vào hàng... quái chiêu! Thầy cô thương cũng lắm, mà dở khóc, dở cười cũng nhiều . Không biết trước khi vào lớp, thầy T. đã "nghiên cứu lý lịch" học trò chưa mà... ngó bộ thầy "bình tĩnh rồi ... run" thấy rõ.

Sau màn tự giới thiệu rất "dễ sương" - Sinh viên năm cuối Đại Học Khoa học tự nhiên (bằng cái giọng mà phong thái điệu đà như con gái). Thầy vui vẻ đòi ... kiểm tra bài cũ. Năm mươi cái miệng than trời càng lúc vẫn không làm thay đổi được quyết định "sắt đá" của thầy . Thầy cầm quyển sổ điểm dò tên (sao thầy không chịu nhìn vào sơ đồ lớp nhỉ ?!) rất lâu, hai bàn tay run run (chắc do bị học trò "chiếu tướng" khá kỹ). Khi cây viết đỏ hạ xuống gần giữa sổ, một cái tên được xướng lên:
- Trần Thị L.N.
Cả lớp im phăng phắc theo từng bước đi "dịu dàng" của N., để rồi sau đó hai phút, bổng nổ ra 1 trận cười bom dội - N là một cô gái có dáng dấp "oai phong" của một vận động viên bóng rỗ. Cao 1m65, học trễ hai năm nên rất đáng mặt đàn chị so với cả lớp: Trong khi thầy T. ốm nhom, chiều cao chỉ khoảng 1m60 hay 1m62 gì đó (cộng luôn bề dày đế của đôi giày da mũi nhọn rộng quá khổ chân). Một sự tương phản khá hài hước. Thầy T điếng người, mặt đỏ như người say nắng biển, vội vã hỏi dăm ba câu lấy lệ rồi "mời" N về chổ. Quyển sổ điểm được gấp lại vội vàng và bài học mới bắt đầu cũng rất nhanh chóng...

Cái sự khởi đầu nan ấy rồi cũng qua rồi mọi chuyện cũng biến thành kỷ niệm. Mà kỷ niệm lại bắt đầu từ sự nhiệt tình khá ngây ngô của cả thầy lẫn trò, lúc hai bên biết "hợp đồng tác chiến".

Còn nhớ 1 lần, thầy T có hứa sẽ dựng mô hình cho một bài toán hình học không gian khó nuốt, để học trò dễ hình dung hơn là nhìn vào hình vẽ. Vậy mà, hai lần, ba lượt thầy ... cứ quên. Lúc thì... thầy bận... học (?!), lúc lại bận soạn bài cho môn dạy, lúc làm xong rồi nhưng... để quên ở... Sài Gòn ?!!! Lần cuối cùng, thầy nhớ đem theo, mà xe đò đông quá, thiên hạ chen nhau làm hỏng mất mô hình của thầy ?!! Học trò đâu chịu tin! Học trò đòi thầy dựng mô hình ngay tại lớp. Thầy bối rối "huy động" thước kẻ với số lượng tối đa, "chấm" các em bé bỏng ở hai dãy bàn đầu (trong đó có cô nhỏ dễ thương) lên giúp thầy ... dựng mô hình (?). Trời đất! Năm bảy mái tóc thề, hơn một chục bàn tay nho nhỏ, cộng thêm thầy đứng vây quanh chiếc bàn giáo sư thì... còn ai nhìn thấy được gì! Vậy là... thầy cho học trò xếp hàng một, theo từng dãy bàn có trong lớp, từ từ tiến về phía "mô hình sinh động" tham gia theo kiểu "cưỡi trực thăng... xem hoa". Vậy mà vui ghê gớm, vậy mà rất hoà bình. Cả thầy lẫn trò không ai thấy được nét ngây ngô, khờ khạo trong hành động của mình, mà còn xem như đó là 1 "kỳ tích" của thứ chỉ số IQ thuộc vào loại thông minh ?!!

Rồi cũng có lần, thầy nổi giận hét to như ... "Trương Phi" chỉ vì chút nghịch ngợm đi quá đà của lũ học trò thơ dại . Khiến học trò rơm rớm nước mắt tủi hờn. Còn thầy bất chợt dịu xuống như ... giọt nắng cuối thu để hỏi một câu thật dễ "Ký kết hiệp ước hoà bình":
- Ôi, sao bỗng dưng các em ngoan quá vậy ?
* * *
Vâng, thầy T. là vậy đó - người không biết giận lâu, người rất dễ quên hờn, dễ nhập cuộc với áo trắng ngu ngơ . Thầy như một chiếc lá, tình vờ rơi xuống mặt nước hồ đang dao động của tuổi học trò, góp thêm một con sóng giao thoa nhỏ bé, rồi lại theo gió bay đi ... Thầy dạy chưa hay . Học trò biết vậy, nhưng học trò không chê, mà mặc nhiên chấp nhận như một thứ kỷ niệm, xếp bên cạnh những tầng lớp kỷ niệm phải có trong tuổi ngây thơ . Bởi thầy T. rất hẳn nhiệt tình (dẫu thầy càng nhiệt tình giảng giải, học trò càng... nhiệt tình ngơ ngác!). Bởi đối với thầy T., tất cả những gương mặt trong sáng ngồi bên dãy bàn học bằng gỗ dưới kia, đều được thầy xếp đồng đẳng bằng một cái "mác" học trò đơn giản. Chúng như một quần thể tập hợp từ những cá thể lạ lẫm mà thầy đang có nhu cầu khám phá và ghi nhớ. Nhu cầu hòa nhập để vô tư yêu mến, bỏ qua những cái mà thiên hạ âu yếm gọi là danh vị, tiền tài của mẹ cha chúng bên ngoài xã hội ...

Nếu có ai bảo học trò 9P1 ngày ấy - Hãy chọn ra một nhân vật kỳ lạ nhất trường. Cô nhỏ năm xưa tin cha*'c, cả lớp sẽ đồng lòng bỏ phiếu cho thầy - Thầy T.

* * *
Ai bảo học trò ngày xưa khác với ngày nay ? Đâu có, khá giống nhau đấy chứ (khi nhìn theo một khía cạnh muốn nhìn!). Họ cũng thích cóp nhặt kỷ niệm, hình thành từ những mãnh pha lê rơi rớt (dẫu không tròn trịa) trong suốt khoảng đời còn làm... "Cái thứ ba ... danh tiếng"!

TỐNG CHI
TÙY BÚT: MỘT CHÚT TÂM TƯ

Học trò là những nguời qua đò và thầy cô là những người chèo đò. Có ai qua sông rồi sẽ nhớ nguời đã đưa mình?... Có phải không??? Bạn và tôi ... chắc chắn đã từng có được những người chèo đò từng trãi, vững vàng để đưa chúng ta đến ngày hôm nay . Thế nhưng... có khi nào bạn nhớ đến công ơn của những thầy cô đã dắt dìu chúng ta hay không???

Chúng ta đây ... Những đứa học trò lưu lạc nơi xứ nguời, chắc chắn rằng sẽ có giây phút nào đó ngồi nhớ lại thuở còn ôm cặp đến truờng. Cái thuở mà nguời ta xếp hạng "Thứ ba học trò"... Có những buồn vui, những lo lắng trong kỳ thi học kỳ... Có những nụ cười, những giọt nước mắt khi nhìn kết quả trên bài làm của mình...

Cho tới hôm nay, tôi vẫn không quên truờng lớp cũ .... Ngày đó bọn chúng tôi theo học lớp chuyên Văn... Mà lũ nam sinh lớp chuyên toán hay ghẹo chúng tôi là chuyên ăn (?!)... Cô giáo chủ nhiệm lớp là cô Phụng Lan, cô dạy môn Văn... Tôi vẫn còn nhớ như in những ánh mắt say mê khi nghe cô giảng bài, nghe cô luận về "Kiều"... Cô đã đưa chúng tôi vào thế giới mơ mộng của những áng thơ văn bất tuyệt... Cũng như là một nguời bạn lớn dẫn dắt lũ con gái mới lớn chúng tôi trên con đường chập chững vào đời ... Riêng tôi, cô là một tình cảm dễ thương, cô giống như một nguơì mẹ thứ hai ... Cô đã gần gũi chúng tôi suốt ba năm cuối của đời học sinh...

Ngày biết tôi sẽ rời Việt Nam, cô buồn lắm... Tôi nhớ như in lời cô nói: "Cho dù có ở đâu đi nữa, cô vẫn mong là em hãy giữ truyền thống của một học sinh Việt... Chăm chỉ, chịu khó, kính trọng thầy cô ...". Lời cô dạy , tôi luôn ghi khắc trong lòng... Thế nhưng, tôi đã thấy sự khác biệt của hai lối sống giữa xứ sở cờ hoa và quê Việt chúng ta . Điều đó làm cho tôi hụt hẫng,làm cho tôi nuối tiếc những ngày tháng còn làm học trò ở quê nhà!!! Còn đâu nữa những trò chơi nghịch ngợm, còn đâu nữa những lần bị phạt quỳ giữa sân truờng vì tội đốt pháo trong lớp... Còn đâu những lần hớn hở đón con số 8 đỏ chói cho bài Luận, hay tiu nghỉu khi nhìn con 2 to tuớng trong bài kiểm toán!

Xa cô rồi tôi mới thấy tình cảm thầy trò là quý báu . Nó giống như một hàng trang trên đuờng vào đời để chúng ta mang theo và nhắc nhở nhau nhớ về nó...

20 tháng 11, ngày lễ hiến chương nhà giáo . Tôi nhớ hàng năm chúng tôi hay tặng thầy cô (mà nhất là các cô) những nụ hoa tươi nhất để tỏ lòng biết ơn... Tôi nhớ ánh mắt cô Phụng Lan xúc động thế nào khi chúng tôi nói những lời cám ơn cô . Ở đây, chúng ta rất tiếc đã không còn những hình ảnh đẹp đẽ đó. Ít nhiều chúng ta cũng bị tiêm nhiễm cuộc sống chạy theo tốc độ, theo máy móc... Chúng ta đã quên những việc làm tuy nhỏ nhoi nhưng có ý nghĩa "Tôn sư trọng đạo"... Ông bà ta có câu "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư", có nghĩa là một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy ... Nhằm để răn đe con cháu biết kính trọng thầy cô giáo, biết ơn những người chèo đò đã đưa chúng ta đến bến bờ học vấn.

Lễ nhà giáo sắp đến các bạn đã chuẩn bị gì để tỏ lòng mang ơn thầy cô của mình chưa ?? Tôi mong là mỗi người trong chúng ta sẽ có những cố gắng trong học tập để không phụ lòng mong mõi của thầy cô ... Và với những bạn sống xa xứ như tôi ... chúng ta sẽ có những thành tựu để ngày nào đó trở về thăm lại quê huơng chúng ta sẽ không hỗ thẹn , bởi vì sự thành công của chúng ta sẽ trở thành một món quà quý dành tặng cho những thầy cô đã từng diù dắt chúng ta ...

Mãi mãi bây giờ và về sau trong lòng mỗi người chúng ta luôn luôn vang lên khúc nhạc êm đềm của tình thầy trò, và mong rằng trên con đuờng thênh thang một lúc nào đó bạn nhớ rằng cho dẫu ở đâu đi nữa trên trái đất nầy chúng ta hãy giữ mãi truyền thống và cội nguồn dân tộc trong tim...

(Viết cho ngày lễ Thầy cô)
Thái Mộng TrinhLời Tạ Lỗi Cùng Thầy

Rồi một ngày con xa rồi mái trường thân yêu, xa rồi thầy cô và bạn bè để bước vào cuộc sống, con mới thấy nuối tiếc cho những tháng ngày đã qua ... Cái thưở bình yên, mộng mơ của một thời tuổi xanh, áo trắng đã không còn nữa, mà thay vào đó là nỗi buồn! Nỗi buồn của những lần vấp ngã trước vòng quay khắc nghiệt, đầy cạm bẫy của hiện thực cuộc sống. Bài học ngày xưa thầy đã dạy còn đâu ?! Kiến thức bao năm đèn sách giờ chỉ còn là một lỗ hổng lớn; không đủ để giúp con đứng vững va `đi trên con đường đời ...

Thưa thầy! Khi thời gian trôi qua, con mới nhận ra rằng sự nghèo nàn tri thức là sự thiếu hụt, mất mát nghiêm trọng cho tuổi trẻ của con; và cho dẫu xót xa, hối hận thì cũng đã muộn rồi !

Ngày xưa ... con đã không hiểu được rằng tuổi học trò đầy mơ mộng nhưng cũng phải đầy hoài bão cho tương lai . "Bài học chiều nay" mà thầy đã dạy chính là điều cần thiết để con thực hiện hoài bão ấy . Thế nhưng, bài học đó con đã "bỏ quên ngoài cửa lớp", để đắm mình "nằm nghe chim hót" và mộng "thành bướm và hoa!"

Ngaỳ xưa ... con đã không hiểu rằng tuổi học trò đầy sôi động, vui chơi nhưng cũng không được quên rèn luyện kiến thức. "Baì tập hôm qua" thầy cho, con "bỏ vào ngăn khóa kín" để "lượn lờ theo từng vòng sóng" cùng "cú ngã điệu đàng" trên "sân trượt patin".

Ngày xưa ... con đã tập tành ngồi "bên ly cà phê đen" để đốt "thời gian bằng khói thuốc" mà quên đi rằng thời gian đã trôi đi sẽ không bao giờ trở lại ! Con đã quên đi sự kỳ vọng của Mẹ Cha, công lao của thầy, con mải vui chơi va `chỉ biết "Sống cho mình và không bao giờ mơ ước". Tương lai ra sao ? "Mình là ai ? Tôi sẽ là ai ?" Con cũng không bao giờ tự hỏi!

Thưa thầy! Con trượt dài trên sự hư hỏng của bản thân, con đã tự đánh mất tương lai của mình, con giật mình, con hốt hoảng khi dần nhận ra: mình đã phụ lòng mẹ cha, phụ công thầy sớm khuya dạy dỗ.

Xin thầy tạ lỗi cho con, khi "khuya nay" con tình cờ "qua ngõ nhà thầy"; thầy vẫn còn ngồi "soạn bài trong tiếng ho khan" - lòng con nhói đau! Thầy đã tậ n tụy vì chúng con với mong ước duy nhất là sự thành đạt trong tương lai của những thế hệ mà thầy đã bỏ công dạy dỗ...

Thưa thầy! Đến bây giờ con mới hiểu được thì đã muộn rồi, tất cả đã làm phụ ơn thầy rồi! Con chợt khóc... "Điều giản đơn: cho là nhận" ấy giản dị, bình thường lắm mà con đã vô tâm "không thuộc"!

Con xin thầy thứ lỗi, dẫu có muộn màng... Thầy ơi!

Bùi Tá Phạm VinhSao Không Về Trường Xưa

Con đường đến trường của tôi không chút thơ mộng, không được cái may mắn có "hoa điệp vàng trải dưới chân" như trong một bài hát học trò. Con đường đến trường của tôi chỉ là con lộ đá lởm chởm, chạy ngoằn nghoèo như con rắn lượn. Ngày nắng bụi tung mù mịt. Ngày mưa đất bùn bê bết, ếch nhái kêu uôm oang hai bên ruộng. Men theo con lộ là những bụi hoa mắc cỡ gai góc mọc đầy, nằm dưới những hàng ô môi nở bông tím thẳm xen giữa một rừng quả đen nhánh treo lúc lĩu trên cây . Mùa nước nổi, cả họ hàng nhà cá theo dòng nước "ngao du" đầy trên lộ.

Ngày ngày, tôi và Uyên phải vượt qua "con đường đau khổ" dài hơn 5Km để đến lớp. Ngày nắng, ông mặt trời đỏ rực như một núi lửa khổng lồ rượt đuổi như muốn thiêu sống chúng tôi . Ngày mưa, chiếc xe không chống trả nổi với cái thế giới bùn nhầy nhụa, nó "nũng nịu" đòi cô chủ cõng. Gian nan, vất vã trăm bề nhưng lúc nào chúng tôi cũng cười nói như chim non. Bởi lẽ, qua được "con đường đau khổ" kia thì khung trời mơ ước của chúng tôi đã hiện ra .

Ngôi trường xinh xắn mái ngói đỏ tươi nằm cặp theo quốc lộ 1, "e lệ" nép mình giữa những vườn bạch đàn xanh rờn, lao xao . Ngôi trường bé nhỏ chỉ có mười phòng học này ít ai biết đến. Nó chỉ thuộc loại "cháu chắt" so với những ngôi trường lớn khác trong huyện. Nhưng đối với chúng tôi, đó đúng là một thiên đường mà chúng tôi vẫn thường gọi một cách ví von là thiên đường màu xanh. Màu xanh mát của ruộng lúa mênh mông phía sau trường. Màu xanh non của hàng Phượng Vĩ chạy thẳng tắp từ cổng trường đến sân. Màu xanh biếc của tàng cây bả đậu ở giữa sân trường. Trên đó có một dàn nhạc giao hưởng tuyệt vời của thiên nhiên: Tiếng gió vi vu, tiếng chim ríu rít; tiếng hát êm đềm của những cô cậu học trò nghịch ngợm. Màu xanh ngắt của hồ ấu trước phía bên phải trường làm nền cho màu trắng muốt của những hoa sen mới nở. Phía trên hồ, những hàng bạch đàn xanh biếc nghiêng mình theo gió lao xao, lao xao . Thiên đường màu xanh bao bọc xung quanh những phòng học lợp ngói mới tinh, nền lót gạch bông mát lạnh, bàn ghế láng bóng như thoa mở, bảng đen nhánh in rõ những dòng chữ bằng phấn trắng. Phòng học thật là "mát mắt".

Được vào trường cấp ba, mà hệ A đàng hoàng nữa ! Tôi sướng mê ly cười nói với nhỏ Uyên:

- Mơ ước của tụi mình thành sự thật rồi đó. Năm mới năm me phải cố gắng học. Hệ A mà học dở thì "ẹ" lắm đó. Phải bỏ cái tánh "hồn nhiên, nhí nhảnh" quá lố của mày đi nghen nhỏ.

Nhỏ Uyên dẫu môi ra dài chừng... ba tầm đất:

- Ừm, chắc... phải vậy thôi . Bỗng nó reo lên thật lớn làm tôi giật nẩy người:

- A ! Ôi, trứng cá nữa kìa Hằng ơi !

Vụt một cái, Uyên đã nhảy thót ra khỏi cửa sổ, đi về phía sân sau . Úi chu ơi ! Hai cây ổi xá lị ! Hấp dẫn quá ! Thêm bốn cây trứng cá nữa . Nhỏ ơi, chờ ta với ! Nhanh như chớp, Uyên trèo tót lên cây ổi lớn, tôi lẽo đẽo vừa tính "nối đuôi" thì... Một cặp kính cận dày cộm từ phòng hội đồng ló ra . Cặp kính đi về phía cây ổi, dán mắt vào cái mặt tái nhợt như tàu lá chuối và đôi chân run lẩy bẩy của tôi .

- Em kia ! Làm gì đó ?

Tôi run cầm cập như kẻ trộm bị bắt quả tang (chớ còn gì nữa):

- Dạ, em... em... đứng đây chơi !

- Vào lớp đi ! Đến giờ học rồi mà chơi cái gì.

Cặp kính vừa phán xong, tôi quay lưng ù té chạy vào phòng học mà trái tim bé bỏng vẫn còn gởi lại trên cây cho nhỏ Uyên. Cặp kính cận đó chính là thầy giám thị ! Lên lớp 10 phải mặc áo dài, kể cũng hơi vướng víu nhưng chúng tôi vẫn nghịch như quỷ sứ. Tôi và Uyên đều không giữ vững được cái chỉ tiêu cứng rắn tự mình đặt ra ban đầu . Cả hai đứa cùng hòa đồng vào cái tập thể sôi động và ồn ào có tiếng nhất trường này . Vui nhất là năm lớp 12, năm học cuối cùng của lớp tôi . Ngày khai giảng đầu năm, lớp trưởng trịnh trọng tuyên bố trước lớp:

- Các bạn thân mến ! Năm học này là năm học cuối cùng của tụi mình. Các bạn phải vượt qua những kỳ thi gay go, nguy hiểm và đặc biệt kỳ thi tốt nghiệp cuối năm sẽ quyết định công sức mười hai năm học tập của các bạn. Cha mẹ, thầy cô và cả mình nữa đều mong muốn cho cả lớp cuối năm sẽ...

- Rớt ! - Một tên mày râu nào đó hét lên - rớt bây giờ. Trời ơi, lớp trưởng ơi ! Chạy đi !

Lớp trưởng chẳng hiểu chuyện gì, dáo dác nhìn quanh.

- Trời ơi, chạy đi mà ! - Một giọng khác thúc giục.

Độp ! Một giọt nước to tướng, khai khai mùi ... amoniac rơi bắn tung tóe xuống ngay đầu lớp trưởng. Lớp trưởng hoảng hốt nhìn lên rồi bất thần kêu "á" một tiếng thất thanh nằm lăn ra bất tỉnh. Ba mươi ba cái miệng tròn vo mới há ra chuẩn bị hưởng ứng một trận cười nôn ruột nhưng từ những cái miệng xệ xuống như mếu . Phía trên cây đòn dong con cóc xù xì bị buộc sợi dây vào chân đang há hoát cái miệng ra mà cười ! Cả lớp quýnh quáng khiêng lớp trưởng ra xe để đến trạm y tế. Sau khi được tiêm một mũi thuốc, lớp trưởng tỉnh dậy nhưng vẫn chưa hoàn hồn, nói mê loạn xạ: "con cóc ! con cóc !".

Thầy cô trường tôi nổi tiếng dạy giỏi nhưng lại rất nghiêm khắc. Thầy cô dạy giỏi nên lớp tôi học rất giỏi và cũng rất ham học. Còn thầy cô nghiêm khắc nên... lớp tôi phải giỡn dữ trời để phá tan chính sách nghiêm khắc ấy, có lẽ để áp dụng phương án "học giỏi, chơi không thể... dở" nên không bao giờ đoạt cờ luân lưu quá hai tuần, cả lớp "nhịn" giỡn được hai tuần thì sang đến tuần thứ ba chịu hết nỗi rồi ! Một tên mày râu nào đó ngáp dài, lập tức một chuổi cười rộ lên:

- Hi, hi, hi ... Ha ha ha !

Thế là công trình luyện tập nghiêm túc hai tuần lễ kể như đi đời .

Cũng có hôm thầy nghỉ, 34 cái mặt hớn hở kéo nhau xuống căn-tin cười nói muốn bay cái căn-tin luôn. Sau khi những ly chè, ly kem được vét sạch sẽ, cả bọn kéo nhau lên sân, tụi con trai chơi đá banh còn những ta áo dài thướt tha thì tạm thời bớt thướt tha một tí. Hai tà áo dài ngoan ngoãn bám lấy cái lưng quần, hai cái ống quần rộng rãi bị "kềm kẹp" trong hai sợi giây thung nhỏ xíu . Thế là... một hai ba ... trận đá cầu bắt đầu ... Mộtiếng đồng hồ sau, mồ hôi mồ kê tuôn ra đầm đìa, mặt mày cô cậu nào cũng chói lọi như mặt trời, trận đấu mới kết thúc và...

- Tuấn ơi ! Dép tao đâu rồi mậy ?

- Ai biết ! "Ông" để đâu rồi hỏi ! Ủa, mà dép tui cũng biến đâu mất tiêu rồi ?

- Còn một chiếc nè "ông" ơi !

- Ủa, vậy chiếc kia đâu rồi ? Coi có rớt xuống mương hông ?

- Tui cũng mất tiêu một chiếc dép nữa .

- Tui cũng vậy !

Tụi con trai nhao nhao như ngồi phải lửa, kẻ bươi đám cỏ, người vạch từng viên đá tìm kiếm. Thậm chí có tên cưỡi quần áo lội xuống mương để mò. Một tà áo dài thướt tha ngồi trên băng đá dưới bóng cây bả đậu cười lên như nắc nẻ. Tụi con trai nghe thấy, nhìn nhau nghi ngờ. Lập tức cả lủ kéo đến ********* ầm ĩ:

- Chúng tôi muốn hòa bình, chúng tôi muốn tự do . Chúng tôi không muốn... đi một giò. Xin hãy trả lại dép cho chúng tôi !

Áo dài không nói mà cứ cười cười hoài . Một vài tên vờ hùng hổ, xăn tay áo lên:

- Bây giờ trả không nói mau ?

Đám áo dài thấy tụi mày râu sinh sự, liền tìm cách cứu bồ. Các nàng hét lên như thổi còi:

- Vào học rồi ! Nhanh lên các bạn ơi .

Tụi con trai nửa cười nửa mếu cà nhắc từng bước vào lớp, trong lòng bừng bừng lửa giận. Chưa kịp yên vị, cô hóa đã giở sổ rà rà cây bút đỏ dò từng tên trên danh sách. Đứa nào cũng cố tạo ra bộ mặt hình sự, nhưng kỳ thực trái tim đứa nào cũng nhảy lung tung trong lồng ngực, còn ruột gan thì cứ nôn cả lên. Giọng cô hóa lạnh như đồng làm đứa nào cũng sởn gai ốc.

- Nguyễn... Ngọc... Lợi .

Kẻ được gọi tên mặt mày xanh như tàu lá, luýnh quýnh bật chiếc khóa cặp da, lục đi lục lại, lục tới lục lui, lục xuôi lục ngược... Sao kỳ vậy cà ? Tập hóa của mình đâu mất tiêu rồi ? Ủa, mà sao tập sinh của nhỏ Yến lại ở trong cặp mình ?

- Ngọc Lợi ! Giọng cô gắt gỏng làm Lợi bật đứng dậy như một cái lò xo .

- Mau lên ! Đôi mắt cô xoáy thẳng vào bộ mặt tái nhợt của cậu học trò nghịch ngợm. Tình trạng thiếu oxy diễn ra căng thẳng.

- Dạ, thưa cô ... - Thủ phạm đưa cái bàn tay to như chiếc quạt nan lên gãi đầu - Dạ, thưa cô ... tập hóa của em bạn nào giấu mất tiêu rồi .

Cùng lúc đó Yến cũng bật đứng lên:

- Thưa cô, tập sinh của em cũng bay mất tiêu rồi, còn tập hóa của ai ...

- Của tui phải không ? - Lợi cướp lời Yến một cách đột ngột.

- Không phải ! Của bạn... Đỗ Trung Quang.

Đến lượt Quang nhảy cỡn lên:

- Trời ơi ! Vậy mà không chịu nói sớm làm nãy giờ tôi kiếm muốn "oải" luôn vậy đó !

Lớp trưởng đứng lên, trịnh trọng hỏi cả lớp:

- Bạn nào bày ra cái trò đổi chác tập vở này ? Bạn nào ? Tự giác đứng lên đi .

Tụi con gái nhao nhao:

- Tui không biết à nha !

Những sự việc têu tếu như thế cũng lùi dần cho việc học hành nghiêm túc.

Chúng tôi cứ đùa giỡn, cứ học, cứ chơi mãi mãi nếu như ... hàng phượng trong sân trường không đánh thức những tâm hồn sôi động của chúng tôi dậy . Một hôm, trong giờ văn, Uyên lơ đễnh nhìn ra cửa sổ rồi reo lên:

- Hoa Phượng nở rồi mấy bạn ơi ! Trời, vậy là sắp đến nghỉ hè !

Thầy dạy văn mắng yêu Uyên:

- Lẫn thẩn vừa vừa thôi chứ cô bé ! Đang giờ học mà nói chuyện đâu không !

Rồi cái chuyện đâu đâu đó cũng phải đến. Đứa nào cũng mãi miết lao vào bài vở quên béng mất những trò nghịch ngợm, những lần giỡn đến long trời lở đất, những phút giây "vui sướng" khi "được" bước vào phòng hội đồng để... viết tự kiểm. Sau khi thi xong môn cuối cùng của kỳ thi tốt nghiệp, chúng tôi tụ họp lại trước sân trường, chưa đứa nào muốn về. Những cái miệng xinh xinh xì xào bàn tán... Khi cái cặp kính cận dày cộm của thầy giám thị đã khuất sau những hàng bạch đàn xanh ngắt, lập tức Quanh "nhí" leo tuốt lên cây phượng to nhất, nở nhiều hoa nhất, một nhánh, hai nhánh, ba nhánh... Thế là những đóm lửa đỏ rực đua nhau rơi xuống những chiếc nón lá của phe áo dài . Bỗng... suýt nữa Quang "nhí" trượt chân vì giật mình bởi giọng nói ồm ồm của thầy hiệu trưởng:

- Ai cho các anh chị hái bông hái hoa như vầy ? Tính nghỉ học rồi không còn sợ ai hết phải không ?

Chúng tôi đứng chết lặng một hồi lâu . Hình như có tiếng nấc nho nhỏ, rồi tiếng khóc sụt sịt. Mãi một lúc sau Uyên mới ấp úng nói:

- Thưa thầy . Xin thầy rộng lượng tha cho tụi em lần cuối cùng. Từ đây về sau tụi em không còn được vào đây nữa ... Tụi em chỉ phá một lần cuối cùng thôi mà. Hoa Phượng tụi em đem về ép bướm để dán vào lưu bút, thầy ơi ...

Chưa nói hết câu, giọng Uyên nghẹn lại . Tôi cũng nghe môi mình mặn đắng. Thầy hiệu trưởng trầm ngâm một hồi rồi mới bảo:

- Thôi được ! Các em cứ việc hái, tôi cho phép.

Phải như mọi lần là tụi tôi đã nhảy cẩng lên như con nít, nhưng lần này chẳng đứa nào buồn nhếch môi, mà chỉ nhìn nhau ... Quang nhí không buồn hái nữa mặc dù không bị ai cấm cản. Nó ngồi vắt vẻo trên cành phượng hai tay buông thõng, chân đong đưa ... Tụi áo dài ngồi bệt xuống cỏ, những cánh phượng buồn rơi lả tả như muốn nói lời từ biệt với chúng tôi . Trời chạng vạng tối, cả bọn mới lục đục kéo nhau ra về. Ra đến cổng nhỏ Uyên còn ngoái cổ trông lại những đốm lửa lập lòe ẩn khuất giữa vườn bạch đàn xanh rờn những lá.

Chúng tôi như những cánh chim non chập chững bay vào đời, cuộc đời không đơn giản như chúng tôi hằng tưởng tượng mà có những sự thật rất phũ phàng. Có đứa hý hửng bước vào trường đại học với tâm trạng vui sướng. Có đứa ngậm ngùi sớm dấn thân vào dòng đời để kiếm sống, và có đứa đã sẵn sàng rời bỏ đất nước ra đi . Thỉnh thoảng, chúng tôi trở về trường thăm lại thầy cô cũ, thăm lại nơi đã chất chứa biết bao kỷ niệm thân thương. Thầy cô cứ nhắc hoài:

- Sao lâu lắm rồi không thấy Uyên trở về trường mấy em hén !

Tôi ngậm ngùi không biết nói sao, đành tìm cách chối quanh cho bạn:

- Chắc tại Uyên bận học, gần đến kỳ thi, bài vở nhiều lắm thầy ơi ! Vả lại, từ Hà Nội vô đây, xa thấy mồ !

Không ngờ Quang "nhí" lẹ miệng nói ngay:

- Từ Hà Nội vô đây bộ xa hơn qua Mỹ sao Hằng ? Hừm, bên Mỹ bạn ấy còn đi tới . Vậy mà... vậy mà bạn ấy không thèm về đây từ giã thầy với tụi mình một tiếng !

Tôi chết lặng đi, nhìn thầy . Mắt thầy buồn, đăm đắm nhìn về hàng phượng xanh rì, cao vút. Uyên ơi ! Bộ Uyên quên hết rồi sao ? Vườn bạch đàn xanh rờn, lao xao, lao xao . Chiếc băng đá quen thuộc dưới tàn cây bả đậu mà mình thường hay ngồi đọc sách. Cái phòng thí nghiệm ngột ngạt có bộ xương người . Cái phòng hội đồng có quạt máy, nơi mình vừa ngồi viết tự kiểm vừa nhai nhóc nhách mấy miếng khô bò và đây nữa, quán kem "ruột" của tụi mình ngày đó... Uyên ơi ! Ở bên Mỹ giờ này Uyên nghĩ gì ? Sao Uyên không về thăm lại trường xưa ?

Mây Biếc
(Cần Thơ)
Heo May Gật Gù

Học trò nữ lớp 12, xinh và bướng bỉnh. Cộng vào đó là tính kiêu sa, thất thường của dân chuyên văn. Thầy giáo trẻ, đẹp trai hay đỏ mặt nhưng "ác". Ai cũng biết thế !

Mùa thu . Trời buồn... "người có vui đâu bao giờ". Thầy đến sớm chờ học trò. Tập giáo án mỏng cứng cỏi thêm nhờ hai chữ English tô đậm. Thầy đứng... thở dài ngắm lá rơi . Buổi đầu lên lớp hồi hộp lo lắng, thích thú. Học trò đến muộn, vừa kịp trống vào . Trông thấy thầy đứng tựa lan can, trò điệu đàng nguýt dài rồi vào lớp. Thầy vào theo . Trò sững người . Trời đất !

My name is...

Thầy giới thiệu, trò chưa hết "bàng hoàng". Thầy nói: "Ím happy now because ...". Trò cười - à ra thế !

Mùa thu . Heo may buồn. Học trò "thả hồn đi hoang" hay "treo ngược cành cây" không rõ. Cứ nhìn mặt thì biết, trông như vắng hồn, ngây dại . Thầy đi tới, nhìn xuống vở trò, vẻn vẹn hai chữ "heo may". Giận dữ, thầy nhấn mạnh bút viết thêm hai chữ "gật gù" rồi bỏ lên bục giảng. "Heo may gật gù". Chao, hay quá ! Trò toét miệng cười, trả lại linh hồn cho khuôn mặt. Trông kìa, thầy đỏ tai, đỏ mũi, đỏ... đỏ tất ! Và dường như thầy cảm thấy mình dại dột hơn trò. 1-0 !

* * *

Buổi chiều . Thầy dạo xe trên phố. Thầy chẳng có người quen ở thành phố này . Đi lang thang cho đỡ buồn. Giật mình. Thầy nhận ra trò nữa . Một cua-rơ chính cống, quần soóc, tóc đuôi ngựa, xe đua, lao vút qua thầy . Hú hồn. Tim thầy đập loạn xạ. Thầy ngượng ngịu . Và chắc là 2-0 ?

* * *

Buổi sáng. Thầy đến muộn, trò đứng tựa hành lang. Áo dài bay phất phơ, tóc thề quá vai . Trong óc thầy nảy ra sự so sánh giữa buổi chiều và buổi sáng, giữa quần soóc và áo dài - cười thầm. Phát minh ra một nghịch lý. Vào giờ, thầy say sưa giảng. Trò "chăm chú" lắng nghe . Cuối giờ thầy gọi trò trả bài . Trò - hình như nghễnh ngãng. Thầy hỏi: "Have you ever...". Trò trả lời: "You can win if you want. If you want it, you will win" pha chút tiết tấu của lời hát. Thầy đỏ mặt, giận dữ quát: "Cô làm gì thế ?". Trò: "Điềm đạm, thầy ! Modern Talking đó !". "Một điểm, cô biết chưa !". Trò dịu dàng vén tà áo ngồi xuống, trông rõ tội nhất đời . Còn thầy có bộ mặt của một tên đao phủ. Chao ôi là 3-0 !

* * *

Mắt học trò huyền, mi dài, đẹp, dễ thương. Học trò ngồi bàn ba, vừa tầm nhìn. Thầy thuận nhìn vào đó nhất, đâm quen. Lâu lâu, thầy chợt giật mình vì bỗng nhớ mắt học trò. 4-0 !

* * *

Thầy vẫn giảng và trò vẫn nghe và con một vẫn nằm đó, thầy không muốn xóa và trò không muốn chữa . Hết thu, đến đông, vào xuân sang hạ. Học trò vẫn hay buồn, mắt vẫn vương nắng thu và thầy còn đỏ mặt. Lớp trò liên hoan chia tay, mời thầy tới . Thầy ngồi đối diện với trò. Hoa phượng rực rỡ trong nhiều ánh mắt. Thầy hỏi trò thi vào trường nào . Trò nghễnh ngãng (một căn bệnh cố hữu) nên không trả lời . Thầy hỏi lần hai "into English": "Which university ...". Trò giật mình: "Dạ, dạ, vâng..." cười trừ và bật lên giai điệu: "Yoúre my heart, yoúre my soul". Thầy bàng hoàng. Trò: "Modern Talking đó thầy !"

* * *

Học trò ra trường. Buồn và vui .

Thầy ở lại "đưa đò" tiếp. Thầy mua băng "Modern Talking", bồi hồi nghe lại những bài hát "You can win..." và "Yoúre my heart". Thầy nhớ ! Chẳng biết có phải nhớ trò ?

Mùa Thu . Thầy nhận lớp mới . Cảm giác cứ chợt ùa về. Thầy vào lớp, nhìn tới bàn ba, giật mình - một gã trai rối bù từ trên xuống dưới . Phút giây lãng mạn vỡ tan trong thầy .

Chẳng biết mi có gật gù chăng con heo may ?

Đỗ Thị Hoa
(12 Văn, PTTH Lam Sơn, Thanh Hóa)

_________________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a3quangoaivip.forum-viet.com
 
truyện 20/11
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến