Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap5

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap5   Sun Sep 11, 2011 1:11 pm

... Gạt nhẹ những giọt nước mắt còn vương trên má, Tố Phương đứng dậy. Nhật DUy cũng đứng lên, tay cầm luôn chiếc túi sách của Phương. Lại gần chiếc xe của Duy, Phương ngạc nhiên :
_ Xe mới à?
_ Không hẳn ! _ Duy mỉm cười _ Cái xe kia là của thằng bạn, tội nghiệp, nó khóc quá trời đấy !
Phương biết Nhật Duy nhắc đến vụ tông xe, nhưng cô chỉ cười:
_ Ừm... Cậu đưa tớ về nhé?
_ Nhưng đi ăn trước đã, ok?
_ Ok.
Thấy Phương cười vui, Nhật Duy cũng vui lây. Cậu chở Phương dưới cái nắng vàng mùa thu dịu dàng, dười hàng hoa sữa xanh nhàn nhạt. Tiếng Tố phương đều đều vang lên từ phía sau... Tất cả dịu dàng, tinh khiết đến nỗi Nhật Duy không muốn thở mạnh. Quả thật cậu sợ tan vỡ những cảm xúc mới mẻ này...
Xe dừng lại ở cuối con đường, nơi có một cửa hàng ăn nho nhỏ được sơn màu hồng nhẹ nhàng. Tố Phương thích không khí quán ngay lập tức khi bước vào. Trong quán rất ít khách. Họ ăn nhỏ nhẹ trong tiếng đàn ghi ta độc tốc nhẹ nhàng. Tố Phương bất giác nhón nhẹ chân vào một bàn sát cửa sổ, nơi có một chiếc rèm trắng vả vài cành hoa ti gôn rủ xuống tự nhiên. Nhật Duy lại quầy hàng, cười tươi với người đàn ông đã đứng sẵn ở đó.
_ Cậu Nhật Duy ! Hôm nay lại không ăn cơm nhà à? Như thường lệ hả?
Nhật Duy lắc đầu ;
_ Không ạ ,Cháu đi cùng bạn _ Vừa nói cậu vừa nghiêng người để ông chủ nhìn thấy.
Ông ta cười đầy ẩn ý. Nhật Duy làm lơ, nói tiếp :
- Bác cho hai suất đặc biệt nhé?
_ Được thôi ! Chà, bất ngờ quá cậu Nhật Duy...
Nhật Duy phì cười, rời khỏi quầy hàng. Tố Phương đang ngắm nhìn ra ngoài khung cửa sổ, đôi mắt cô mơ màng như thể đang chìm vào một cõi mộng riêng tư. Không muốn phá vỡ không khí ấy, Nhật Duy nhẹ nhàng kéo ghế, nhưng Phương đã quay vào, mỉm cười :
_ Tớ đang nghĩ đến mẹ !
_ Mẹ cậu bị thương phải không?
_ Ừm... May mà không sao!
_ Nhìn cậu buồn... thật sự tớ không đành ! _ Nhật Duy dịu dàng nhìn vào mắt Phương _ Cậu hợp với niềm vui hơn là nỗi buồn đó !
Hơi cười, Tố Phương nhớ về thời gian trước. Đúng là chỉ có niềm vui....
_ Cách đây 5 năm, bố mẹ ly dị, một cú đánh hoàn toàn vào trái tim tớ. Niềm vui tuổi thơ cũng chấm dứt theo. Không muốn mẹ buồn, tớ tự tạo ra niềm vui bằng cách quậy phá, ngang bướng, bất cầnCó thể không con gái lắm, nhưng còn đỡ hơn...
Bác chủ quán mang đồ ăn ra, mỉm cười khi nhìn Tố Phương.
_ Cháu xinh thật đấy !
_ Cảm ơn bác !_ Phương nói thật lòng.
_ Những món này... mong cháu thích.
_ Sao bác lại ưu đãi cháu quá vậy?
_ Vì cháu làm cho cậu Nhật Duy vui !
Ông nói nhẹ nhàng rồi đi ra, không quên nháy mắt một cái với Nhật Duy. Cậu hơi đỏ mặt, nhún vai :
_ Bác ấy trước kia là đầu bếp nhà tớ. Nhưng bây giờ thì đã có một cơ ngơi riêng, bác ấy nấu ăn ngon lắm đấy... Cậu ăn xem !
Nhìn những món ăn bày trên bàn, Phương nghe đói bụng. Cô không khách sáo , cầm thìa lên ngay. Nhật Duy mỉm cười. Đúng là cậu đang rất vui. Từ khi biết suy nghĩ đến giờ, chưa lúc nào cậu thấy mình vui thật sự. Mọi cái đều gượng gạo, chừng mực đến cứng nhắc. Không ai như Tố Phương, tự nhiên khóc, tự nhiên cười, tự nhiên thể hiện quan điểm của mình như thể không muốn thua thiệt ai. Sống một cách nồng nhiệt như thế, Nhật Duy chưa từng thấy bao giờ. Cậu gần như bị cuốn hút, không thể rời mắt khỏi Tố Phương..." Chắc hẳn đã có chuyện xảy ra đối với mình rồi !" Nhật Duy thầm nghĩ...
_ Mấy ngày qua bố toàn bắt tớ ăn nào là cơm khê, cơm nhão, nào là thịt kho mặn, cá cũng mặn nốt... Tớ thì ghét mặn , chua , đắng... Bây giờ thì thấy những cái này như là... của ngon vật là vây !
_ Thế thì ăn đi , nhiều vào !
_ Cậu không chê con gái ăn nhiều chứ? _ Tố Phương hỏi như trêu chọc _ Nhìn cậu chắc nghiêm túc lắm.
_ Không liên quan gì đến chuyện con gái ăn nhiều hay ít cả _ Nhật Duy hơi lắc đầu.
Cầm ngay một chiếc đùi gà vàng giòn, Tố Phương gặm một miếng to. Cô cười rồi nuốt mạnh. KHông cầu kỳ, cô tạo cho người đối diện cảm giác vui vẻ, không phải phòng bị. Một người như Tố Phương sẽ chẳng làm ai đau làm ai tổn thương bao giờ...

Rời khỏi cửa hàng, Tố Phương vươn vai và thở khì một tiếng. Cô nhìn lom lom vào gương mặt Nhật Duy, rồi nhìn xuống cánh tay vẫn còn đang buộc chiếc khăn tay nhỏ. Nhật Duy thản nhiên nhìn lại và chờ đợi Tố Phương lên tiếng.
_ Cậu không sao thật chứ?
_ Ừ.
_ Vậy thì tốt rồi... Cậu đưa tớ về bệnh viện được không?
Hơi cười, Nhật Duy ngồi hẳn lên xe. Cậu nheo mắt và kêu lên như than :
_ Số tôi coi như... khổ rồi... Đề nghị vậy thì đá cũng phải chịu nữa là...
Leo lên xe, Tố Phương cười giòn đắc ý. Cô không ngờ mình có thể chơi nhanh với Nhật Duy như thế. Bạn bè cô không phải là mẫu người nghiêm túc như Duy. Nhưng cậu lại mang tới cảm giác bình yên đến lạ kỳ... Giống như một người anh, cũng giống như một người bạn... và giống như một điều gì đó khác nữa... không định hình nổi...Đợi khi nào mẹ tỉnh, cô sẽ nói với mẹ về cảm giác này... cảm giác muốn đi chơi mãi với một người con trai quen biết chưa đầy một tuần. Chẳng biết có ai như thế không nhỉ?


Sáng hôm sau, Tố Phương lại đến muộn và như thường lệ, lớp lại mất điểm thi đua. Phương Doanh quay sang Nhật Duy, mặt đỏ gay gắt vì... phấn kích :
_ Cậu xem thế nào... trong ba ngày bị trừ ba điểm... Còn ra thể thống gì nữa?
_ Mới đầu năm, cũng nên thông cảm chứ?
_ Cậu còn bênh nữa à?
Nhật Duy nhún vai :
_ Tớ không bênh. Nhưng thiết nghĩ rằng bên cạnh quy tắc thì cũng có ngoại lệ. Mà muốn chỉnh đốn một con người không phải dễ đâu, nhất là đối với một người như Tố Phương...
Phương Doanh liếc Nhật Duy một cái sắc lẻm, rồi cô nguẩy đầu quay sang Xuân Thi. Cô nàng mơn trớn bạn ngay lập tức :
_ Cậu là lớp phó học tập mà. Nó nghịch như vậy chắc bài tập cũng chưa hoàn thành đâu. Cậu cứ kiểm tra và đánh điểm nó về việc đó.
_ Ờ nhỉ? _ Phương Doanh sáng mắt _ Nhiều lúc cậu cũng thông minh đấy.
Xuân Thi liếc mắt, nhưng rồi cũng mỉm cười bỏ qua. Cô thân vơi Phương Doanh từ bé, hiểu Phương Doanh như hiểu chính mình và sẵn sàng bỏ qua những lời nói đáng lẽ nên giận của Phương Doanh.Hơn nữa cô cũng đang... khoái vì nghĩ được kế hạ Tố Phương... Nghĩ đến con bé ấy là bực mình lên rồi...
Vừa lúc đó Tố Phương lò dò vào lớp với khuôn mặt vui như mở hội. Cô vẫy tay ;
_ Chào cả lớp !
_ Vui vì lớp được vinh hạnh trừ 1 điểm đây mà ! _ Phương Doanh mỉa mai ngay.
Tố Phương cười trả lại. Tự nhiên hôm nay cô thấy Phương Doanh cau có cũng có cái hay hay. Có lẽ sống để ganh tỵ là lẽ sống của nó, là bạn thì nên tôn trọng ! Nghĩ vậy nên Tố Phương bỏ qua tất cả sự xích mích mấy ngày qua, cô bước vào chỗ ngồi, ngắm nhìn Nhật Duy không giấu diếm. Nhật Duy cười ;
_ Mẹ cậu chắc đã tỉnh?
_ Ừ. Tối qua mình ở bên mẹ, sáng nay mới về nhà... Đến muộn có tý xíu thôi mà. Từ mai không thế nữa đâu.
_ Đừng hứa! _ Nhật Duy kêu lên _ Để lời hứa bay mất là người không tốt đâu Phương...
Tố Phương lại gật đầu. Nói chung hôm nay cô dễ tính, cô sẵn sàng bỏ qua tất cả kể cả những lời dạy dỗ kiểu như thế...Phương Doanh thì bĩu môi, lẩm bẩm vài câu, rồi ngồi ngay ngắn lại khi nghe thấy tiếng trống báo vào tiết.

Thầy giáo dạy Anh văn bước vào, hoàn toan mang một phong cách mới, làm cả lớp choáng gần hết. Phong cách trẻ trung đên bất ngờ cùng với nụ cười... quyến rũ làm... những trái tim nhỏ bé của các cô bé 16 ngân lên.Nhưng ngay lập tức, phong cách ấy bị... sụp đổ khi thấy lao tới chỗ Tố Phương, reo lên mừng rỡ như đứa trẻ nhận được quà...
_ Tố Phương, cuối cùng thì anh cũng được làm thầy của em... Tuyệt không chứ?
Tố Phương thở hắt ra :
_ Vâng, chúc mừng anh... Nhưng phong cách này thì dạy dỗ ai?
Thầy giáo giật mình, nhìn cả lớp. Hầu hết đều đang tròn mắt ngạc nhiên. Thầy giáo trẻ hắng giọng :
_ À... chào các em. Tôi là giáo viên anh văn mới ,tên là Bình. Cứ gọi thầy Bình cho trẻ...
Cả lớp cười. Đúng là trẻ thật ! Phong cach quyến rũ chết người bị đẩy lùi đi một cách không thương tiếc. Nhưng được cái thầy nói tiếng anh hay như đang hát... Cách giảng cũng cuốn hút và sôi động. Và vì thế, một số cô bé lại quay trở lại với ý nghĩ ban đầu là lấy thầy làm thần tượng...thì cũng tạm được...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap5
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến