Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap10

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap10   Sun Sep 11, 2011 1:16 pm

Miền đất lạ
Đầu tháng 8, Tố Phương về ở với mẹ hai tuần lễ. Hai mẹ con làm đủ thứ việc, vui vẻ và hạnh phúc. Ban ngày Tố Phương đi học và đi chơi còn buổi tối cô ở nhà với mẹ, cùng thủ thỉ tâm tình.
Đêm cuối cùng của hai tuần lễ, Phương nằm bên mẹ, nghĩ ngợi mung lung về ngày mai phải trở về... Có thể sẽ thường xuyên phải gặp cô Nguyên... Mẹ thì có gì thua kém cô ấy đâu chứ?
_ Mẹ... mẹ ngủ chưa?
_ Chưa...
Tố Phương ngồi dậy và bật đén. Mẹ cô mỉm cười :
_ Có chuyện gì thế?
Tựa người vào ngực mẹ, Phương hỏi nhỏ :
_ Mẹ... mẹ còn yêu bố không?
_ Lớn rồi à? _ bà Hiền Lan châm chọc _ Đã biết hỏi mẹ chuyện yêu đương rồi sao?
_ Mẹ...
Bà ngẩng lên nhìn trần nhà, cười nhẹ nhàng :
_ Cũng đến lúc con cần biết rõ mọi chuyện...
_ Chuyện gì à?
_ Mẹ lúc nào cũng yêu bố con... từ khi còn là một cô sinh viên trẻ trung cho đến bây giờ... một người phụ nữ cô đơn...
_ Vậy là... cô ta là nguyên nhân khiến bố mẹ ly hôn thật rồi ! _ Tố Phương buột miệng.
_ Ai?
_ Cô Nguyên... cô ấy đang quen với bố.
Mặt bà Lan chợt nhợt nhạt hẳn đi. Bà ôm nhẹ Tố Phương vào lòng, giọng yếu ớt :
_ Mẹ giành giật với người ta nhưng lại không hạnh phúc... Mẹ là người phá hoại chứ không phải cô ấy đâu con... Mẹ thật sự điên cuồng lao vào cuộc đời một người đàn ông không bao giờ là của mình... Lấy bố con bằng áp lực gia đình, mẹ tưởng là hạnh phúc. Mẹ tưởng khi hình ảnh người đàn ba kia nhạt nhòa đi, thì hình ảnh mẹ sẽ được thay thế vào... Nhưng bố con là một người chung tình... đến mức cực đoan... Mẹ cay đắng nhận ra rằng mình thất bại...
Tố Phương gục đầu xuống ngực mẹ, nghe bên trong đó cuồn cuộn một niềm đau. Yêu không phải là cái tội đâu mẹ ơi! Đừng đau lòng nữa... Con là tình yêu của mẹ, còn có con... vĩnh viễn còn có con!
Xoa đầu con một cách âu yếm, rồi lau nhẹ những giọt nước mắt trên má con, bà cảm thấy nhẹ lòng... Nó đã khóc cho bà, cho cuộc tình say mù quáng của bà... Tấm lòng nó rộng lượng biết bao!
_ Cô Nguyên đã về... Chắc bố con muốn kết hôn với cô ấy.Con hãy để bố con được tự do... Ông ấy có quyền đó mà... Cũng đã quá lâu rồi, bắt họ chờ đợi nữa là có tội đấy con à...
Tố Phương lắc nhẹ đầu ;
_ Không được đâu mẹ ơi... Mẹ còn yêu bố mà !
_ Rồi cũng đến lượt mẹ đi thôi con à ! _ Bà Lan buồn buồn nói _ Đi xa một lần này...
_ Mẹ?
_ Cuối tuần mẹ bay... Mẹ được cấp trên điều qua Mỹ để làm việc. Lẽ ra mẹ không nên là thành viên của Tố chức liên hiệp cảnh sát quốc tế thì hơn...
_ Mẹ bỏ con sao?
_ Mẹ không muốn bỏ con lại... Nhưng qua đó con sẽ thấy khổ sở lắm...
Phương khóc nấc lên, lắc đầu nguầy nguậy ;
_ Con là tình yêu của mẹ, con không thể xa mẹ được... Con đi với mẹ ơi!
Ôm thật chặt con vào lòng, bà Lan cũng lặng lẽ khóc. Đứa con bé nhỏ của bà, làm sao có thể để nó cô đơn... nhưng cũng không thể rời xa nó... Nguyên cuối cùng cũng giành lại được người đàn ông của mình, còn bà... lẽ nào trắng tay? Tình yêu đúng là không có tội, sao bà lại khổ sở một đời như thế? Mới chỉ bước qua tuổi ba mươi tám, nhưng bà đã làm gì để tuổi trẻ qua đi, cuộc đời chỉ là một dấu lặng!

Coi như quyết định xong, Tố Phương nhắm mắt lại như ngủ. Cô không muốn mẹ thấy mình buồn. Mẹ chẳng còn gì ngoài cô, không thể để mẹ buồn...Phương chợt nghĩ tới Nhật Duy... Không hiểu sao bây giờ lại nghĩ đến cậu ấy và buồn như thế. Cả một mùa hè, hai đứa rong chơi trên những con phố... rủ rê nhau ra biển tận Hải Phòng, lên Lạng Sơn sắm những đồ rẻ... Đi khắp nơi, nhưng nơi nào cũng có nhau, đến nỗi mỗi buổi sáng khi thức dậy Phương nghĩ ngay đến Duy , như một lẽ tự nhiên nhất... Đến lúc nào đó... không thể cũng Duy rong chơi... cô chắc chắn sẽ ân hận về quyết định này... Nhưng bây giờ..

Sáng chủ nhật, Tố Phương về nhà sớm. Cô dành với mẹ về chuyện sẽ là người thông báo về chuyến đi cho bố biết. Bố sẽ hiểu rằng Phương yêu mẹ đến nhường nào.... Dù mẹ có nhiều lầm lỗi tỏng quá khứ đi chăng nữa, vĩnh viễn mẹ vẫn là đẹp nhất, tuyệt vời nhất...
Cửa nhà không đóng, Phương nhận ra chiếc xe máy của cô Nguyên dựng trong góc phòng khách. Có nghĩa cô đã ở đây từ lâu... có thể là hôm qua, mà cũng có thể từ nhiều ngày trước. Và khi nghe thấy tiếng bố cười vọng ra từ phòng bếp, Phương nhận ra một sự thật rõ ràng... Rồi bố cũng có hạnh phúc riêng, những đứa con riêng với người mình yêu thương... đâu chỉ là có mỗi mình Tố Phương đâu?
Tố Phương đi hẳn vào bếp. Cô Nguyên trong chiếc tạp dề, vui vẻ nâng chiễ muỗi lên để bố nếm thử món ăn cô đang làm... Tố Phương chợt chạnh lòng... Có lẽ mẹ cũng mong một lần được như thế!
_ Bố...
Cô Nguyên rụt tay lại ngay, mặt đỏ lên vì ngượng ngùng. Ông Minh cũng bối rối không kém... Cô Nguyên ngay lập tức bước ra xa, hấp tấp :
_ Phương... cháu về rồi à?.... Anh Minh... em đi đây...
Ông Minh muốn giữ Nguyên lại, nhưng lại thôi vì sợ Phương phản đối. Tố Phương cười nhẹ :
_ Cô ở lại đi ! Cô là người bố cháu chọn cơ mà?
Ông MInh hơi nhướng mắt cảnh giác. Một lần đụng độ thôi cũng đã đủ đau lòng... Ông không muốn những người ông yêu thương phải đau khổ... Nhìn con như van nài, Ông Minh nhẹ nhàng :
_ Sao về sớm vậy Tố Phương? Mẹ con lại đi công tác à?
Tố Phương lắc nhẹ đầu. Cô Nguyên tháo tạp dề ra, ngần ngại nửa muốn đi, nửa muốn ở lại... Phương lại mỉm cười :
- Cô đừng đi đâu hết... Cháu nói thật lòng là mong cô và bố cháu hạnh phúc...
Sửng sốt nhìn con, ônh MInh không kịp phản ứng thì Phương đã tiếp tục với giọng đều đều :
_ Con sẽ không ở đây nữa... Con ở với mẹ!
_ Con nói gì? _ Ông MInh hét lên _ Mẹ dụ dỗ con phải không? Lại chống đối bố nữa sao?
_ Mẹ không bao giờ làm thế, tại bố không bao giờ chịu xóa ác cảm với mẹ thôi.. Bố tưởng chỉ có bố và cô Nguyên biết yêu thương và chờ đợi sao?
Cô Nguyên hơi cúi đầu... Cô không biết nói gì ngoài nỗi chua xót... Có thể cô vĩnh viễn không được đứa con gái của người cô yêu thông cảm... Dù gì cô cũng có lỗi phần nào...
_ Mẹ chỉ còn có con thôi mà ! _ Phương nói nhỏ, giọng nghẹn ngào _ Rồi bố cũng sẽ có những đứa con khác, có hạnh phúc khác... nỡ nào bố để mẹ cô đơn?
_ Phương...
Cả ông MInh và cô Nguyên cùng kêu lên... kinh ngạc lẫn đau khổ. Cô Nguyên hơi bước lên, dịu dàng nói :
_ Cô xin lỗi... nếu như... cháu không thích cô thì... cô sẽ không bao giờ tới nữa...
_ Nguyên?
_ Em không muốn mình mang tội cướp hạnh phúc của một đứa trẻ... nó cần anh mà !
Phương nhếch môi, lặng lẽ nói ;
_ Mẹ bảo cô hiền... Đúng là cô hiền thật , nhưng cô phải biết đấu tranh chứ? Chính vì cô không đấu tranh, lặng lẽ bỏ đi mà cháu được sinh ra trong bi kịch đó... Lần này cô định lại bỏ đi sao? Mẹ cháu đã tình nguyện ra đi rồi cơ mà? Cô còn sợ gì nữa?
Ông Minh lại gần con, ôm vào lòng. Thế là nó đã hiểu rõ những bi kịch của cuộc tình tay ba năm nào... Nó chẳng có tội tình gì cả... Sao lại phải khổ sở bởi lỗi lầm của người lớn kia chứ?
_ Bố... bố phải hạnh phúc nghe bố !
_ Ừ... bố sẽ tạo ra hạnh phúc cho con...
_ Mẹ mong bố được hạnh phúc với cô Nguyên đấy !
Ngăn cho mình không khóc, Tố Phương cứng rắn nói thêm :
_ Thứ 7 tuần sau con và mẹ sẽ sang Mỹ...
_ Cái gì?
Buông con ra, Ông Minh sững sờ. Nghe như một tiếng sét vừa đánh xuống đầu mình, ông ngồi sụp xuống ghế...Cô NGuyên rớt nước mắt vì thương cảm...
_ KHông phải vì cô đâu, cô đừng buồn... Vì mẹ thôi. Cháu yêu mẹ cháu và không thể coi ai khác là mẹ được... Sang bên đó, có mẹ có con thì sẽ vui hơn...
_ Đi bao lâu?
_ Năm năm bố à... Con sẽ có điều kiện học hành hơn... Sau đó con sẽ về mà...
Lại gần bố mình, Phương ngồi xuống dưới chân ông, nức nở khóc gục trên dôi bàn tay để hừng hờ trên đầu gối của ông...
_ Con yêu bố... Con mong bố hạnh phúc... mãi mãi...
Ôm chặt con vào lòng, Ông Minh ứa nước mắt. Ông yêu nó, đứa con bé bỏng ngày nào... bi bô tập nói. Chờ đợi bao năm để lại được tự tay chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ... vậy mà nó lại ra đi... Con đường lựa chọn này liệu có gian truân vất vả?
_ Con phải trở về nghe không?
_ Vâng.
Đến tận lúc này, Phương mới thật sự nhận ra rằng bố yêu mình ra sao. Đã lâu lắm không được yêu thương như thế này... Vĩnh viễn sẽ không quên khoảnh khắc kỳ diệu mà Phương tận hưởng được tình yêu của bố... Thời gian sẽ nhanh thôi mà bố... Khi con lớn khôn, có thể con sẽ dễ dàng chấp nhận thực tại hơn... Năm năm thôi mà...

Chia tay với bạn bè dễ hơn là Phương tưởng. Cô chọn cách nghỉ học ba ngày đi chơi tay với người thân, coi đó là đi du lịch rồi, mua quà về cho lớp... Mọi người ăn uống vui vẻ, trêu đùa nhau... Phương cũng cười, im lặng lắng nghe mọi người nói, kể cả những lời chê bai của Phương Doanh... Đến giờ cô cũng nhận ra được nét đáng yêu của Xuân Thi... Con bé trung thành với bạn đến lạ, tính toán nhiều nhưng không phải cho mình mà cho người khác. Nó cũng được Phương Doanh đáp lại bằng tình cảm chân thật... Thử có ai đụng với Xuân Thi xem, con bé chẳng nổi sùng lên? Tất cả sao mà dễ yêu đến thế nhỉ?
Nhật Duy không hiểu những im lặng suy tư của Phương nhưng chính vì vậy mà cậu đâm lo lắng. Phương bây giờ không cảnh giác với cậu nữa, mọi suy nghĩ cô đều chia sẻ...Đã có chuyện gì mà trông cô buồn thế kia?
_ Phương... có chuyện gì sao?
_ Không... Sao cậu lại hỏi thế hả? _Phương cười nhẹ _ À, chiều nay đi chơi nha?
Nhật Duy nhíu mày không hài lòng. Phương nhún vai như không để ý, cô vừa thu dọn sách vở, vừa nói :
_ Chiều nay, hai giờ... đã hẹn với 4 đứa kia ở quán Bà Béo rồi. Cậu đến đón tớ nha?
_ Ừ.
Cười như thể đó là chuyện tự nhiên, Phương phóng ra trước. Buổi trưa nay cô phải đến nhà bác cả để ăn bữa cơm tiễn biệt... Kể cũng lạ... bây giờ đối diện với Duy lại sợ ánh mắt của cậu ấy thế ! Nhìn nhiều chắc sẽ òa khóc lên mất!

Đón Phương ở dưới cửa chung cư, Nhật Duy không phải chờ lâu. Cô ra ngay, cười tươi và ra lệnh khởi hành. Hai đứa gặp ba bạn còn lại trong quán Bà Béo, sau khi thống nhất chỗ chơi, bỏ qua những nguyên do... Phương đề nghị mọi người phải chơi hết mình. QUốc Bảo và Bảo Quốc vỗ tay tán thưởng, duy chỉ có Nhật Duy là vẫn theo đuổi những suy nghĩ băn khoăn của mình... Tại sao lại có những cảm giác không yên?
_ Về nhà Phương nhé?
_ Chơi mệt quá rồi...
_ Tớ đã chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi. Ok đi?
_ Ok.
Thế là dù trời đã tối mịt, cả lũ kéo về nhà Phương. Căn phòng im lìm trong sự trống trải... Những chiếc bàn ghế đã được phủ tấm vải trắng... Mỹ Phương ngạc nhiên kêu lên :
_ Sao lạ thế? Mẹ cậu và cậu định chuyển đi đâu à?
_ Cứ từ từ... Ngồi xuống bàn ăn chút gì đi.
Trên bàn đã bày sẵn rất nhiều hoa quả và bánh ngọt. Quốc bảo nhíu mày :
_ Hôm nay chi trả hết mọi khoản là Phương... Bây giờ lại chu đáo thế này ư?
_ Có chuyện vui nên chia sẽ với mọi người! _ Phương lại cười.
_ Chuyện đại sự mất thôi ! _ Bảo QUốc vừa nhón một quả nho tống vào miệng vừa giở giọng châm chọc.
Nháy một mắt như đồng tình, Phương nhẹ nhàng thông báo :
_ Hãy chúc mừng đi... Thứ 7 này tớ theo mẹ sang Mỹ đó!
Im lặng. Cả bọn chết đứng trước nụ cười tươi như hoa của Phương. Mãi một lúc, Bảo Quốc mới lắp bắp :
_ Chuyện... thật à?
_ Chẳng lẽ lại đùa? _ Phương nghiêng đầu, dập tắt nụ cười trên môi _ Bữa tiệc này là tiệc chia tay đấy.
_ Hãy ở lại đi ! _ Mỹ Phương nắm tay Tố Phương giật giật _ Cậu sẽ thấy rất buồn khi xa nhóm mình đấy... Bọn tớ cũng sẽ chẳng biết làm gì nếu thiếu cậu đâu...
_ Tớ xin lỗi. Mọi chuyện đã xong xuôi hết rồi.
Mỹ Phương dường như cảm thấy bất lực trước hoàn cảnh, nhưng cô lại không cam chịu, cô quay sang Nhật Duy, van nài :
_ Nhật Duy, cậu nói đi... Hãy giữ Tố Phương ở lại... làm ơn đi mà.
Nói rồi cô òa lên khóc, mấy thằng con trai quay mặt đi. Nhật Duy đứng dậy, lại gần phía cửa, nửa giận dỗi, nửa thương yêu. Câu giận Phương vì cô quyết định mà không nói cho mình biết sớm... Thương vì nhận ra những cố gắng kìm nén tình cảm dường như quá sức của Phương... cao hơn tất cả là sự mất mát... Chắc chẳng thể ngăn cản được quyết định của Phương nữa rồi.

Nhật Duy, Phương nhẹ nhàng đặt gói quà trong tay cậu, thì thầm thật nhẹ :
_ Tớ sẽ nhớ cậu. Đừng quên tớ nhé?
Nhật Duy gật đầu, mỉm cười như khuyến khích. Dù cho Phương có làm gì đi nữa thì cậu vẫn cứ đứng bên cạnh mà ủng hộ. Cậu tin vào Phương... bao giờ cũng vậy... Phương không phải là người khờ dại khi chọn lựa mà không có lý do!
_ Tớ sẽ về mà các cậu! Chắc chắn đấy!
Phương khẳng định nhưng mắt cô như thẫm xuống. Liệu có trở về được không khi cô luôn cảm giác bấp bênh. Cứ như chuyến ra đi này là ra đi mãi mãi... Tim cứ đau nhói từng nhịp mỗi khi nghĩ đến chuyện vĩnh biệt... Bao nhiêu người chờ đợi... Liệu có về được không?

Sau bữa tiệc, Tố Phương nằm lặng lẽ trên giường, nước mắt chảy tràn trên mi. Bây giờ cô mới dám khóc... khó cho sự lựa chọn đúng đắn của mình... Chỉ đến khi Nhật Duy cười, Phương mới cảm nhận hết được những mất mát mà mình sẽ phải gánh chịu. Đó là Nhật Duy... không thể có được một Nhật Duy như thế trên đất Mỹ... Phương sẽ hoàn toàn mất người bạn quan trọng nhất... người bạn mà cô tìm thấy khi rất muộn màng...Ôi! Nhật Duy... Liệu có hiểu được Phương chăng?
Nhấc điện thoại lên, Phương hít hà thật sâu để ngăn tiếng nấc. Giọng bên kia ấm áp làm trái tim Phương đập sai một nhịp...
_ Tố Phương à?
_ Ừ... Nhật Duy phải không?
_ Đang khóc à? _ Nhật Duy hỏi nhẹ _ Phương đừng khóc được không?
_ Có khóc đâu... Tại hôm nay đi chơi mệt quá !
Tiếng Nhật DUy cười trong máy, thân quen đến mức gần làm Phương rớt nước mắt. Duy dừng cười, nghiêm túc nói:
_ Bởi vì mỗi khi Phương khóc, tớ không thể không cảm thấy trái tim mình đau...
_...
_ Còn ngày mai nữa là tớ phải xa cậu rất lâu... Chúng ta đi chơi riêng nhé?
Tố Phương im lặng nghe trái tim mình run nhè nhẹ... Đúng là còn một ngày nữa thật... Nhật Duy đến đón cô bằng xe mô tô mà rất ít khi cậu đi khi chơi với bạn bè. Phương hơi cười. Cô nhớ lại chiếc xe đạp méo mó của Duy khi bị xe cô tông đổ... Cú nghĩ một anh chàng cù lần nào... hóa ra lại là một chàng hoàng tử... hòa hoa nhất mà Phương may mắn được quen.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap10
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến