Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap11

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap11   Sun Sep 11, 2011 1:18 pm

Duy giữ hai tay Phương đặt vào eo mình, đùa đùa :
_ Ôm cho chắc vào nha... Duy không chắc mình sẽ điềm tĩnh mà thong thả đâu...
Phương vờ kêu lên :
_ Vậy thì Phương sợ lắm. Phương dị ứng với tốc độ mà Duy !
Cười như thể vừa nghe một chuyện hài hay ho lắm, Duy tăng ga, cho xe nhập vào với dòng người đang ùn ùn đi làm. Duy muốn nói một điều gì đó nhưng lại thôi. Phương đã không bỏ tay ra, cũng không hờ hững đặt ở eo cậu... Đó là một biểu hiện tình cảm mà cậu cảm nhận được... Chỉ còn hôm nay nữa thôi...
Xe ra tận Gia Lâm, ghé lên mạn trên của huyện, vào một con đường nhựa tĩnh lặng. Phương ngạc nhiên vì khung cảnh đã hoàn toàn đổi khác. Rất nhanh như người ta vừa hạ màn sân khấu vậy. Không gian khoáng đạt, đâu đó trong gió một làn hương thơm dìu dịu...

Mùi hương hoa lan lan trong gió, Phương vươn tay ra như muốn hứng trọn. Duy mỉm cười :
_ Mùi hoa hồng đó! Đằng trước có cả một vườn hồng đủ màu sắc... Phương đến vào mùa xuân thì hết ý!
Phương hơi ngạc nhiên khi Duy dừng lại trước một ngôi biệt thự. Cậu bấm chuông và quay lại nhìn Phương :
_ Đây là nhà của ông bà nội... Hiện tại thì không có ai ở nhưng Duy hay về đây lắm...
Nhún vai một cái vẻ như đã hết tò mò, Phương quan sát kỹ ngôi nhà từ xa. Đó là một biệt thự xây dựng theo kiến trúc thời Pháp, cổ kính nhưng không lạc hậu. Nét đẹp trầm mặc của nó phản ánh một sự giàu sang lâu đời của dòng họ Ngô. Phương nhận ra những nét tinh tế trên các ngọn tháp cao của những nóc nhà... Đến những cột thu lôi cũng mang nét cổ kính đáng yêu...
Vừa lúc đó một người đàn ông già đi ra. Ông kêu lên vui mừng :
_ Cậu... Hôm nay có phải thứ 7 đâu nhỉ?
Và khi nhìn thấy Phương đứng ngớ ngẩn đằng sau, ông à lên một tiếng rồi nhanh nhẹn mở cổng. Phương mỉm cười :
_ Bác Nhân đây là bạn cháu... Tố Phương !
_ Chào cô Phương...
_ Ơ.... cháu chào bác ạ !
Phương bối rối mất một chút vì sự kính cẩn của người đàn ông đó. Nhưng khi nhìn thấy một vườn hoa rộng , thơm ngát trong nắng sớm thì Phương như quên hết ngại ngùng, kêu lên :
_ Ôi... Duy.... Đẹp quá !
Duy dựng xe xong, lại gần Phương, nhẹ nhàng lắm lấy tay cô :
_ Mình ra vườn hoa nào....
Phương gật đầu và để Duy kéo đi giữa những luống hoa đủ màu sắc. Màu hồng phấn, hồng sậm, màu nhung, màu vàng, màu trắng, rồi những màu lai lại mắt.... hài hòa như một tấm thảm hoa mỹ tuyệt vời.... Duy ngắt một bông hoa đỏ thắm đưa cho Phương, trên môi điểm một nụ cười buồn :
_ Tặng Phương.... Mãi mãi không được quên Duy đâu đấy!
Xoay nhẹ bông hoa trong tay, Phương cất giọng xa xăm :
_ Rồi Duy cũng sẽ quên đi một người bạn chơi với mình có một năm thôi mà. Thời gian sẽ làm lu mờ tất cả....
_ Thời gian sẽ càng khắc sâu nỗi nhớ trong lòng Duy .... Duy sẽ ở đây chờ Phương về đấy, Phương phải nhớ nghe không?
Nắng chiếu xiên thành từng vệt dàu chạy suốt vườn hoa. Phương như nhìn thấy rõ những luồng hương thơm đang tỏa lên trời theo ánh nắng ngọt ngào buổi sớm.... Đâu đó vang lên tiếng chim nhẹ nhàng, buồn man mác. Bàn tay Phương vẫn bị tay Duy nắm chặt , ấm áp đến lạ lùng. Bàn tay Duy to , nhưng dài và mảnh... Đôi bàn tay ấy như chứa đựng cả một bầu trời ấm nồng.... Phương đã được đôi bàn tay ấy cứu giúp, dắt đi để không lạc lỗi trong suốt một năm trời... Liệu có thể nào tiếp tục sống vui vẻ mà không có đôi bàn tay này dắt đi?
Dắt Phương đến cuối vườn, nơi có một cánh cổng hình vòng do những cành tầm xuân uốn lượn mà thành.... Lá xanh chen lẫn những bông hoa màu hồng nhẹ , dịu dàng tỏa hương chứ không ngào ngạt như những bông hồng kiêu sa trong vườn. Duy quay lại, nhìn sâu vào mắt Phương, nói như thì thầm :
_ Chiếc cổng này do đích thân ông nội làm cho bà nội. Ông bảo nó là cánh cử thiên đường.... Sau khi đi qua một vườn hồng rực rỡ như thế, tâm hồn đã thanh thản hơn... chỉ cần bước sang cánh cổng này.... mọi buồn vui đau khổ như được gạt sạch hết.... Phương, sang đó nha?
_ Ừ.
Bước chân qua chiếc cổng thiên đường, Phương lặng người đi trong khung cảnh tuyệt vời của thiên nhiên... Dòng sông chảy uốn khúc như tấm lụa đào với những con sóng lăn tăn.... Nước sông trong veo và chảy êm đềm. Hai bên bờ cỏ mọc xanh rì, thơm ngai ngái ... Bên kia là những dãy cây cổ thụ lớn , tiếng chim kêu lanh lảnh, yên bình.... Gió thổi mạnh hơn.... làm tung bay những sợi tóc mềm của Phương... Cô giang hai tay ra như muốn thả tự do tâm hồn mình bay lượn ....

Nhật Duy bất chợt ôm lấy Phương từ đằng sau , thì thầm trong run sợ :
_ Phương... đừng biến mất... đừng bỏ đi như gió được không?
Phương không phản ứng được gì. Quá bất ngờ đến nỗi cô cũng không cảm thấy sự ngượng ngùng khi lần đầu tiên được một người con trai ôm... Duy ôm siết lấy Phương, úp mặt trong tóc cô, giọng nói cũng xa xăm như gió :
_ Nếu Phương thả hồn theo gió thì Duy chỉ biết đứng nhìn... Nhưng Phương phải biết lòng DUy đau ra sao.... DUy sẽ chẳng còn được nghe Phương cười, Phương nói.... Nhìn Phương nghịch ngợm dưới những tán cây màu vàng rực, càng không thấy Phương tươi vui trong làn nước trắng xóa.... Làm sao Duy vượt qua tất cả những điều đó hả Phương?
Phương để mặc những giọt nước mắt rơi trên má. Cả hai khi đã rõ tâm tư của nhau, mới biết là đã quá... muộn... Điều đó đau lòng biết bao !
Sau một lúc im lặng, lòng DUy đã lắng lại. Cậu buông nhẹ Phương ra, nhưng không ngại ngùng khi nhìn vào mắt Phương. Hơi cười, Duy nói :
_ Để Duy tặng Phương cái này....
Kéo Phương ngồi xuống vệt cỏ ven sông, Duy rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ. Phương cầm mà lạ lùng. Lần trước khi tặng sinh nhật cô, Duy cũng tặng cô một chiếc hộp, và món quà thì.... giá trị không thể tưởng được.
_ Khi ông cầu hôn bà , ông có tặng bà cái này. Dòng họ mình cứ cách hai đời lại truyền tay cho người nối dõi , để anh ta tặng cho người con gái mà anh ta yêu thương nhất ....
Phương không dám từ chối mặc dù cô biết ý nghĩa của món quá này. Duy chân thành đến mức khiến cô có cảm giác nếu mình từ chối thì chính mình cũng cảm thấy đau ...

Bóc lớp giấy bọc ra , Phương nhận ra một chiếc hộp khảm trai tuyệt đẹp. Tố Phương mở nắm hộp, ngạc nhiên khi trước mắt cô là một chiếc vòng tay bằng ngọc trai trắng ngà. hai hàng ngọc với những viên ngọc to thuôn hai đầu xếp sít vào nhau như dính một thuhws keo đặc biệt.. Bên trên mặt vòng là ba hình trái tim nhỏ màu xanh ngọc bích. Bên trong hình trái tim là ảnh của Nhật Duy và Tố Phương chụp chung với nhau đã được thu nhỏ.... Tố Phương giơ chiếc vòng lên, dưới ánh nắng, nó càng rực rỡ hơn !
_ Để Duy đeo vào cho nào ! Đừng từ chối nghe chưa? Nó tuy không bằng tình cảm của mình dành cho bạn... nhưng hãy coi nó là vật làm tin đi. Khi đi xa nhìn nó hãy nhớ đến mình đang mong đợi bạn trở về ....
_ Nhật Duy... tốt hơn hết là đừng nói gì... Ai biết được sau này sẽ ra sao ?
_ MÌnh không quan tâm tới những gì sẽ thay đổi... Chỉ biết rõ một điều : Mình sẽ chờ Phương trở về.... Tình cảm này chỉ có thể tăng thêm mà không bao giờ mất đi !
Phương cười nhẹ, mắt Nhật Duy sâu thẳm đến lạ kỳ ... Bây giờ cô cảm nhận mình như đang trải qua một đời người... Hai đứa chợt lớn lên, hứa hẹn với nhau vê chuyện tương lai... Liệu tình yêu có được thủy chung son sắt như của bố và cô Nguyên....?
Nén một tiếng thở dài, Phương nhìn ra phía dòng sông.... SÔng vẫn chảy hiền hòa , gió vẫn thổi vi vút trên mặt sóng... Lẽ tự nhiên suốt đời vẫn vậy.... giống như tình yêu chăng?
Nhật DUy nắm tay Phương , kéo tay cô đứng lên :
_ Sắp trưa rồi ! Tụi mình đi ăn trưa do vợ bác Nhân làm nhé? Chiều Duy đưa Phương đi mua sắm ...
_ Mua sắm?
_ Ừm.... Duy muốn Phương có những bộ tuyệt đẹp khi sang bên đó ... Quan trọng hơn nữa là DUy muốn mình là người đầu tiên được ngắm nhìn Phương trong những bộ đồ đó.
Phương không nói gì, theo Duy trở ra. Mùi hương hoa làm lòng cô dịu lại. Những màu hoa vừa mới gặp mà tưởng như đã quen từ lâu. Cô chợt nhớ năm lớp năm xưa kia, cứ hằng đêm cô ngủ đều mơ thấy một vườn hoa trải rộng, rất rộng. Cô nhảy múa tung tăng giữa những luống hoa.... và một người con trai nhìn cô cười dịu dàng .... Lúc cô quay lại nhìn thì giấc mơ đã vội chấm dứt....
Phương mỉm cười. Đây có phải số phận đã dự định? Không muốn trả lời, Tố Phương nhìn về phía trước.... Dáng Nhật Duy cao cao, gầy gầy nhưng vững trãi như một cây cổ thụ lớn... Tự nhiên cô lại tin tưởng đến lạ kỳ về một tương lai có cô và Duy...

Sau bữa ăn trưa thinh soạn, Nhật Duy và Tố Phương cùng đến một cửa hiệu bán quần áo lớn ở Hà Nội. Cô phục cụ tươi cười với cả hai, cô hỏi :
_ Các em muốn mua gì?
_ Dạ, chị cho xem những bộ váy và quần áo vừa mới thiết kế được không?
Ngó Nhật Duy một cái nhìn ngạc nhiên, cô phục vụ lắc nhẹ đầu :
_ Chúng tôi chưa tung ra thị trường...
_ Nhật Duy à?
Giọng nói vọng ra từ một cánh cửa vừa bật mở. Một người phụ nữ sang trọng mỉm cười nhìn Nhật Duy. Bà hồ hởi :
_ Tưởng cháu đến muộn hơn chứ? Ủa, bạn gái à?
Tố Phương đỏ mặt, lí nhí chào mà không hiểu mình chào gì. Nhật Duy hơi cười ;
_ Tố Phương... bạn cháu đấy ạ. Như đã nói với dì... cháu đến để lấy một số bộ đồ cho cô ấy...
Bà dì nom có vẻ chiều cháu. Bà lại gần, ngắm nghía Phương một lúc, rồi gật đầu :
_ Ok... Có vẻ mấy mẫu của dì tìm được chủ xứng đáng rồi... Tố Phương theo dì nào...
Tố Phương lại đỏ mặt khi thấy bà xưng hô thân mật như cô đã là... cháu dâu của mình rồi vậy. Cô nhìn Duy như dò hỏi...
_ Phương vào trong đó đi. DUy ở ngoài này chờ !
Với ánh mắt khuyến khích của Duy, Phương đi theo bà vào một căn phòng rộng và trống. Cuối phòng đặt vài con ma_lơ_canh cùng với một chiếc gương lớn. Giữa phòng là một bàn việc rộng, bày la liệt những bản mẫu vẽ, thước đo, kim chỉ, vải vóc...
_ Cháu thấy nơi làm việc của dì thế nào?
_ Dạ... đẹp ạ !
Bà cười nhẹ, lại gần một ma_lơ_canh và tháo chiếc áo đang mặc trên người nó ra. Đưa cho Phương, bà nói như nhận xét :
_ Cháu chắc không phải sửa nhiều đâu nhỉ? Phóc người chuẩn quá đi... Có tập thể thao không?
_ Cháu có tập chút ít, nhưng cũng không để ý lắm !
Phương gượng gạo cười, cầm chiếc áo trên tay, Phương ngó quanh quất tìm chỗ thay đồ. Bà dì lấy tay che miệng cười, mắt ánh lên vẻ... ranh mãnh :
_ Thay luôn ở đây đi cho tiện... Dì cũng tò mò lắm đó...
Phương lắc đầu nguầy nguậy, nhưng cuối cùng thì cũng phải ngượng ngùng thay trước đôi mắt tò mò của bà dì... trẻ con vì không tìm thấy chỗ thay đồ đâu. Nhưng khi nhìn , bà nghiêm trang hẳn đi, và đánh giá với con mắt nghề nghiệp hơn là một người bình thường đứng trước cái đẹp :
_ Hơi gầy... nhưng nói chung thì chắc cháu cũng khó béo phải không... Đứng đây để dì sửa luôn cho...
Tố Phương nhìn vào trong gương. Chiếc áo quây dài bó ngang hông, trên cổ có hai dải vắt sang ngang màu tím. Chiếc váy dài đến đầu gối, một hàng cú tím đính dọc xuống. Chất liệu vải mềm mại và mát mr. Trông cô hiền lành đi rất nhiều...
_ Cháu rất đặc biệt !
_ Cháu à? _ Tố Phương ngạc nhiên.
_ Ừ ! Nhật Duy nó lạnh lùng ít nói từ bé... Bố mẹ nó không thật sự hạnh phúc với nhau, chính sự thờ ơ của họ làm Duy sống khép kín hơn... Chưa bao giờ thấy nó nói về một cô bạn gái nào... Nay lại dẫn cháu đến đây với... chiếc vòng gia truyền của dòng họ... Thằng bé đã lựa chọn rồi !
Phương im lặng, vừa ngượng ngùng vừa ngạc nhiên. Bà dì giỡ những cây ghim áo ra, nhẹ nhàng :
_Nó là người vững vàng và ít thay đổi. Khi đã chọn ai thì trung thành với sự lựa chọn lắm đó... Cháu đừng nghi ngờ vào tuổi tác của nó mà tội nghiệp...
Phương không bao giờ nghĩ đó là những lời nói bâng quơ, nói ra rồi quên của một đứa trẻ con. Cô tôn trọng Nhật Duy, tôn trọng tình cảm của cậu cũng như tôn trọng chính bản thân mình... Đeo chiếc vòng là sự tự nguyện của Phương... Lời thề cũng đã hiện thân của chiếc vòng đó thôi...
Phương bước ra ngoài với bộ đồ đã được sửa cho hợp với vóc người cô. Nhật Duy không khen, nhưng cách cậu nhìn và mỉm cười với cô cũng đủ thấy một sự ngưỡng mộ không che dấu vẻ đẹp thánh thiện mà Phương có được. Đôi má Phương ửng đỏ khi nghĩ mình giống như một cô dâu đang thử váy cưới cho chú rể ngắm nghía.... Hai người hoàn toàn hòa hợp về tâm hồn...cùng tự hào về hạnh phúc mà mình đang có.

Mãi gần tối, cả hai mới rời khỏi cửa hàng, trên tay Duy là những bộ đồ mới nhất, ddepj nhất mà bà dì mới nghĩ ra. Hai bộ đi học, hai bộ đầm dự các bữa tiệc... nhiều vậy mà Nhật Duy còn trách bà dì... thiết kế chậm !
Đưa Phương đến tận cửa nhà, Nhật Duy mới đặt mấy túi đồ vào tay Phương. Cậu im lặng không nói gì... Phương chợt muốn khóc khi nghĩ đến chuyện chia tay... Mới đây thôi, hai đứa còn nói chuyện cười đùa.... và vài tiếng nữa là hoàn toàn xa nhau...
_ Cảm ơn cậu về hôm nay...
Nhật Duy vẫn không nói gì, nhìn Phương bằng đôi mắt buồn thăm thẳm. Phương bỏ mấy túi đồ xuống, bất chợt ôm lấy cơ Duy, nức nở :
_ Tớ không muốn xa cậu, Duy à...
Nhẹ nhàng ôm lấy vai Phương, Duy mỉm cười nhẹ :
_ Cậu không phải là người hay khóc lóc hối hận vì những quyết định của mình. Duy luôn ủng hộ Phương... và luôn chờ đợi...
Phương hít nhẹ mũi , hơi tách người ra. Cô tháo chiếc vòng cổ xuống, rồi tự mình đeo cho Duy...
_ Tớ đeo nó từ lúc học lớp 5 khi tớ có những giấc mơ về khu vườn hoa hồng với.... chàng hoàng tử của mình... Không bao giờ được quên rằng... Phương sẽ trở về vì lời hứa của chúng ta, nghe Duy?
Nhật Duy gật đầu... Bây giờ, không còn gì ngăn cản cậu nữa cả.... Cậu cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má Phương... Những tình cảm theo đó mà như ùa ra, Phương gục mặt vào ngực Duy, tận hưởng những giờ phút êm đềm cuối cùng của mình... Sẽ không bao giờ quên được... Đến chết cũng không quên được những rung động đầu đời này. Tất cả đẹp như một bài thơ viết trên giấy lụa hoa thơm phức... hòa trong tiếng nhạc ngân nga của tâm hồn son trẻ... Phải nhớ tất cả nghe Duy !

_ Mai tớ qua đón cậu... đến một nơi mà đã từ lâu tớ muốn đưa cậu đến...
_ Ừ...
_ Tố Phương ngoan ghê!
Bật cười vì câu đùa không đúng lúc của Nhật Duy, Phương chợt quên đi nỗi cô đơn của mình... Ấm áp vì những lời Duy nói...hay vì gì chăng nữa... cũng chẳng cần tìm hiểu làm gì... bây giờ phải tận hưởng đã!
Sân bay náo nhiệt giống như một ngày hội. Phương cố gắng mỉm cười với mọi người đi tiền biệt mẹ con mình. Trong đầu cô man mác giọng nói của Duy trong điện thoại. Cậu nói sẽ không ra sân bay tiễn Phương đâu... Nhìn chiếc máy máy đưa người mình yêu thương nhất...thì sẽ không thể chịu đựng được... Phương cũng không muốn bật khóc trước mặt mọi người... Đó là sự lựa chọn của cô !
_ Nhật DUy không đến à? _ Mỹ Phương hỏi nhỏ, hơi ngạc nhiên.
Khẽ lắc đầu, mỉm cười :
_ Hôm qua Duy có gọi cho tớ rồi mà... Cậu ấy không thể đến được... Các cậu ở nhà vui vẻ và cố gắng học tập nha !
_ Cậu ấy... có gì buồn nhớ mail về nhé ! _ BẢo Quốc thở dài _ Sao giờ đã thấy nhớ cậu vậy trời?
Cả bọn lại ngậm ngùi, lòng buồn rười rượi. Ông Minh lại gần, ôm siết con vào lòng, hôn lên trán Phương :
_ Phải cố gắng nghe con... Nếu không chịu đựng được thì hãy quay về... Con phải nhớ là còn bố, các bác các chú nữa...
Phương gật đầu. Cô vẫy tay chào mọi người lần cuối cùng trước khi theo mẹ vào trong... Tự nhiên một giọt nước mắt rớt xuống tay Phương, cô hốt hoảng lau đi... Mẹ mỉm cười nhẹ, ôm Tố Phương vào lòng, thì thầm :
_ Tội nghiệp con tôi !

Nhật Duy tựa người vào cột, nhìn về phía sân bay. Dáng Tố Phương nhỏ dần và mất hút... Cô ấy đang đi về phía không có mình ! KHông có tất cả những gì có thể che chở bảo vệ cô ấy... MÌnh chỉ có thể cầu nguyện, nghĩ về cô ấy hàng giờ... mong cô ấy bình an... Chỉ làm được duy nhất việc ấy !
Cay đắng với ý nghĩ bất lực ấy, Duy bước nhanh ra phía cửa kính... Bên ngoài hành khách đang lên máy bay... Thì thầm gọi tên Tố Phương, Nhật Duy mỉm cười nhẹ... Cậu nghĩ đến chuyện sẽ gặp lại cô trong một tương lai gần... Không thể có gì ngăn cản cả !

Máy bay cất cánh, Phương cảm thấy nao nao... Khi bước chân lên bậc thang, cô nghe thấy đâu đó vang lên tiếng gọi tha thiết, cầu chúc cô lên đường bình an của Duy... Cậu cũng ở lại bình an nha Duy !
_ Tố Phương...
_ Dạ?
Bà Hiền Lan mỉm cười động viên :
_ Mẹ biết con đang buồn lắm, hụt hẫng lắm... Nhưng thời gian là một liều thuốc tốt nhất cho những vết thương... Con còn nhỏ tuổi, sẽ còn phải nếm trải nhiều khó khăn... Hãy biết nuốt nước mắt vào trong để kiên cường mà sống đường hoàng... Nghe con?
Phương nghĩ đến thời gian, và lớp bụi phủ của nó. Những lớp bụi phủ dày lên những gì đỏ rực nhất, có thể làm nó thôi ấm nóng... Bỗng dưng Phương mỉm cười chua chát... Đừng sợ như thế ! Chẳng phải DUy đã bảo tin DUy , tin mãi mãi sao? Chắc hẳn tình cảm của Duy là một thứ lửa đỏ rực, vĩnh viễn vượt lên trên những lớp bụi dày của thời gian để ấm nóng mãi... để sưởi ấm mãi mãi...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap11
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến