Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap13

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap13   Sun Sep 11, 2011 1:20 pm

Jalet kéo Phương đến hội trường lớn của trường vì lễ khai giảng sắp bắt đầu. Cô hý hửng khoe chương trình đặc biệt mà nhà trường sẽ dành cho học sinh để nâng cao tinh thần học tập của một năm mới. Phương dĩ nhiên là không thích tiếng ồn lắm ( Chưa quen được việc nghe tiếng... tây suốt ngày mà )...
Ở đằng xa là một sân khấu lớ được trang hoàng cầu kỳ. Học sinh lục tục kéo nhau ngồi xuống ghế. Khi hai đứa vừa ngồi xuống thì một chàng trai cao lớn , da ngăm đen đến chào Jalet. Họ hôn nhau một cách tự nhiên, rồi chàng trai liếc nhìn Phương ngạc nhiên.
_ Tố Phương ! _ Jalet mỉm cười _ Đây là Mark , bạn trai tớ. Mark ! Đây là Tố Phương, bạn mới quen của em đó !
Phương chủ động chìa tay ra để Mark bắt . Mark cười tươi :
_ Rất vui được làm quen với bàn Tố Phương !
Mark ngồi xuống cạnh Jalet, khi bọn học sinh vào chỗ ngồi đông đủ thì một hồi chuông dài ngân vang lên. Tất cả đều im lặng. Thầy cô giáo lần lượt đi vòng qua sân khấu rồi xuống bậc tam cấp vào chỗ ngồi dành cho giáo viên. Tố Phương thấy có rất nhiều giáo viên trẻ và đẹp. Cô lại nhớ đến cô Nguyên, hơi chạnh lòng buồn...
Cô hiệu trưởng đứng lên, sửa gọng kính trên sống mũi rồi nói to vào mic :
_ Và đây là hai vị khách mời đặc biệt của chúng ta... Ngài Tomat Taylor và ngài Jim Duboux...
Cả hội trường vỗ tay rầm rầm... Jalet ghé vai cô, thì thào :
_ Ông Tomat Taylor là thị trưởng của bang... có người con trai tuyệt vời lắm... Một ngôi sao ca nhạc nổi tiếng ở Mỹ này đó... Trước đây anh ấy có học ở trường này, nhưng vì rắc rối quá nên về nhà học... Anh ấy giỏi lắm , Mark nhỉ?
Mark tỏ vẻ khó chịu , cậu làu bàu :
_ Có gì hay đâu !
Jalet lờ đi, nói tiếp :
_ Còn ông Jim kia thì một Thượng Nghi sỹ đấy... Cha của con nhỏ Elizabeth...
_ Hoa khôi của trường này đấy, Phương à ! _ Mark đệm vào trước khi Jalet căm mặt lại.
Phương mỉm cười... Hai người này yêu nhau hay thật!
Sau bài diễn văn dài 15 phút của hiệu trưởng là bài diễn văn dài gần 10 phút của ngài thị trưởng, học sinh ai nấy đều tựa đầu vào thành ghế... chuẩn bị bước bào giấc chiêm bao...
Và cuối cùng cô hiệu trưởng đã nói lời mà gần nghìn học sinh mong đợi :
_ Và... chúng ta hy vọng một năm mới tốt lành... Buổi khai giảng đến đây kết thúc !
Tiếng vỗ tay rào ròa át cả tiếng cô. Cô cố hét lên :
- Còn nữa... Yên lặng nào ! Đây là món quà của nhà trường dành cho các em...
Cô hiệu trưởng rời sân khấu, lũ học sinh tròn mắt , chờ đợi... Mặc dù ngồi gần đầu nhưng Jalet vẵn nghển cổ lên xem cho MỘt người con trai bước ra sân khấu trong rực rỡ ánh đèn. Gần như con gái trong hội trường đứng bật dậy , la hét... Henrry nói nhẹ :
_ Cảm ơn các bạn đã chào đón... Tôi xin tặng các bạn một bài hát... chúc mừng những gì đạt được trong năm qua, và cầu mong cho những mục tiêu mới trong năm nay đạt được !
Nhạc bắt đầu vút cao, Henrry cũng tung người theo điệu nhạc. Phương gần như không còn chịu nổi những tiếng hét nữa... giờ lại là những cái hích người... đến mạnh ! Jalet nhảy chồm chồm lên như con loi choi làm Mark khó chịu... Nhưng khi giọng hát Henry cất lên thì mọi tiếng ồn tắt hẳn. Tố Phương nhận ra một giọng hát mượt mà, trầm ấm... và cả sự cuồng nhiệt trong những bước nhảy điêu luyện của Henry. Phương nhìn kỹ chàng ca sỹ lần nữa. Đó là một chàng trai cao nhưng dáng người thư sinh. Mái tóc xoăn bồng bềnh như bọt biển, màu xám tro và vắt lãng đãng trên chiếc trán cao... Đôi mắt màu đen, sâu và buồn... Có lẽ mỗi khi đôi mắt đó nhìn ai thì nó sẽ cuốn sâu người đó mất... Giống như đôi mắt của Nhật Duy vậy !
Henry kết thúc bài hát và cúi chào. Lũ con gái chen lấn nhau đế tặng hoa và xin chữ ký. Jalet bỏ mặc Mark kéo Tố Phương đi cùng. Vì sự chen lấn kịch liệt Phương mất giấu Jalet lúc nào không biết. Một đám con gái sấn sổ lao vào Phương đánh bât cô ngã chúi vào thành ghế. Vừa thở dốc, Phương chạy vào một hành lang. hành lang này rất dài, ngút mắt... Phương tự nhiên thấy nguyền rủa sự rắc rối này... Cái trường gì mà đông học sinh, gì mà rộng, gì mà phải mời ca sỹ nổi tiếng... Vừa lầm bầm, Phương vừa liều mạng đi sâu vào trong , hy vọng cuối hành lang có một lối cửa sau...
Có tiếng nói vọng lại, cô nghĩ đến lúc thoát thân rồi.. Phóng như bay về phía trước.... Và vì quá mải miết chạy mà Phương không hề để ý tiếng nói cứ to dần và cũng có tiếng bước chân chạy tiến lại...

Tại khúc quẹo của hành lang, Tố Phương đã đâm sầm vào một người nào đó. Người kia chới với, còn Phương ngã bật về sau... Cô vừa nhăn nhó vừa ngẩng lên nhìn. Trời ! Đó là Henry Taylor !
Henry bối rối :
_ Bạn có sao không?
Tố Phương đứng dậy, nhận ra mình thật thấp bé giữa những người này...
Người bên cạnh Henry , cất giọng nói khinh khỉnh :
_ Một cách làm quen hay đấy !
_ Tony! _ Henry gắt nhẹ.
Phương hơi hếch mặt lên :
_ Ai là fan của cậu ta? Tôi đang tìm lối thoát khỏi đám fan điên loạn đó đây...
Tony nhún vai, Henry thì hoảng ra mặt :
- Bạn nói sao? Đầu kia cũng có người? Chúa ơi ! Tony, cậu tính sao?
_ Chịu!
Tố Phương cũng tò mò :
_ Lối đó không ra được hả?
Tony bật cười :
_ Hướng đó là đi vào phòng hiệu trưởng... Bạn mới vào học à?
_ Phải.
_ Người Đông Dương?
Phương miễn cưỡng gật đầu, lo lắng nhìn xung quanh.
_ Rất xin lỗi vì cú ngã vừa rồi ! _ Henry dịu dàng nói.
Tố Phương mở mắt thật to để nhìn Henry làm cậu ngượng, mặt chợt đỏ bừng lên :
_ Người nỗi tiếng mà cũng biết câu xin lỗi ư? Lạ nhỉ?
_ Đó đâu bắt nguồn từ trái tim đâu, phải không Henry?
Cả ba cùng quay lại, một cô gái xinh đẹp đang đứng khoanh tay trước ngực. Cô ta mặc một chiếc váy ngắn, bó sát... chiếc áo cũng ngắn, không cổ để lộ làn da trắng nõn...
Henry có vẻ không hài lòng, lắc đầu :
_ Đừng nghĩ thế Elizabeth...

Elizabeth đến đứng giữa Henry và Tony, nhìn Phương với đôi mắt trịnh thượng, kinh miệt :
_ Da vàng à? Xìu... Một bọn nghèo rớt... Ăn mặc thì cổ lỗ sỹ... Có phải đất nước cô toàn những người như thế?
Phương mím chặt môi lại, ngăn cho mình đừng bộc phát tức giận...
_ Nói vậy không được Elizabeth... Màu da nào mà chảng là màu da... Mỗi nước lại có một thế mạnh riêng chứ?
Elizabeth vẫn mỉa mai :
_ Cô là người Việt Nam? Có phải mẹ cô là cảnh sát mới đến?
Phương nhướng mày...
_ Ba tôi bảo chưa từng gặp người phụ nữ nào như vậy.... Đẹp thì đẹp đấy nhưng dẹp một cách... ngây ngô... Chắc đã ra gì mà... năng nổ. Khi tiếp mẹ cô xong, ba tôi cười vỡ bụng... Một người đàn bà ngu ngốc.
Phương không dằn được nữa, tung một cái tát nảy lửa vào gương mặt như hoa của Elizabeth. Tony và Henry đứng trời trồng. Elizabeth loạng choạng, tay ôm mặt. Phương gằn giọng:
_ Nghe cho rõ đây. Mày mà nói xấu về mẹ tao nữa thì hãy biết lấy cái tát làm bài học. Tao không biết kiềm chế hay nương nhẹ tay đâu.
_ Tố Phương, Tố Phương ! _ Jalet hớt hải chạy lại, cô ngạc nhiên khi thấy Phương giận dữ, còn ba người kia thì sững sờ.
Jalet cũng chẳng ngạc nhiên lâu, cô nhảy cẫng lên sung sướng ;
_ Henry... Ôi , anh cho em xin chữ ký...
Tố Phương kéo mạnh Jalet lại, lạnh lùng :
_ Đừng dây dưa vào mấy kẻ giàu có và nổi tiếng này... Hóa ra chỉ được cái mã ngoài thôi, bên trong thì... nhiều rắn rết lắm đấy !
_ Này... _ Elizabeth hét lên _ Tao sẽ không tha cho mày đâu. Nhớ đấy 1
Jalet cự lại :
_ Mày nói gì Elizabeth? Đừng tưởng nhà giàu có quyền thế mà to nhé... Tao cóc sợ... Tao sẽ phục thù...
_ Đội bóng của mày dẹp tiệm rồi mà_ Elizabeth nhếch môi _ Không ngờ... mày lại chơi với con nhỏ này... Cũng hợp cạ lắm đó.
Jalet lừ mắt :
_ Còn hơn trăm lần con người mày... Mày cứ đợi đấy, chiều nay sẽ rõ... Tố Phương đi thôi, Mark đang chờ trong cantin đó...
Phương quay mặt đi... LÒng cô vẫn còn tê tái một nỗi đau không tả nổi... Còn nhiều khó khăn... và chắc chắn một trong số đó là biết cách kìm nén sự tức giận... Bỏ ngoài tai những kiêu kích và tìm cách trả lại một cách tương xứng nhưng bằng cách khác... hoàn toàn khác cách họ ném mình...

Jalet và cô mua thức ăn ở quầy và ra ngồi cùng bàn với Mark. Cả ba nói chuyện vui vẻ. Jalet còn tiếc mãi vì để lỡ việc xin chữ ký của Henry. Mark đùa :
_ Kiểu này anh phải cố gắng làm người nổi tiếng thôi !
_ Ôi không ! _ Jalet kêu lên _ Em thích anh như vậy hơn... Làm người nổi tiếng không được đi chơi mấy đâu.
Phương cười. Đúng là rất khó mà yêu được người nổi tiếng, nhưng càng khó hơn để duy trì tình yêu đó giống như bình thường... Phương chợt nghĩ đến Duy... Duy không có cái nôi tiếng như một ngôi sao, nhưng cậu lại là niềm mơ ước của nhiều cô gái... Phương biết mình có nhiều đối thủ, và tự lượng sức mình, cô cũng chẳng có khả năng nhiều để cạnh tranh... Thế mà cuối cùng, Duy đã chọn Phương, chọn những tháng ngày xa cách bấp bênh... chọn sự chờ đợi đằng đẵng...
_ Mình vào lớp thôi , Phương ! _ Jalet đứng lên.
Mark cười nhẹ :
_ Phương ít nói nhỉ? Hay chưa nghe quen lắm?
Phương lắc đầu, đùa đùa :
_ Tại muốn nghe hai bạn nói chuyện... Tự nhiên thấy bình yên lắm !
Jalet đỏ mặt, nhìn Mark. Rồi cô kéo Phương ra khỏi căn tin. Jalet vừa đi vừa thuyết trình về môn học sắp tới. Đó là môn toán, đã khó rồi mà thầy còn khó hơn. Ông thầy... dã man với cái đầu thông minh thì... học sinh chỉ đến khổ !
Phương chọn một bàn ở cuối lớp, bên cạnh là Jalet. Một cậu con trai mỉm cười với Phương, nhưng ánh mắt thì lại nhìn Jalet dò hỏi :
_ Học sinh mới phải không?
_ Ừ ! Liệu mà cư xử cho... phải phép đó !
Một lũ nữa quay ra cười với Phương, ào ào bắt chuyện. Phương cười lại, mơ màng với khung cảnh ngày xưa... Không phải cách làm quen nhiệt tình này.... nó nhẹ nhàng hơn... Mỗi kiểu mỗi khác, nhưng lại làm Phương trong một thoáng không định hình được mình đang ở đâu. Nhìn sang Jalet, mới biết là... không phải cứ quay mặt sang là gặp được cậu, Nhật Duy à !

Thầy giáo bước vào với một cái đầu bóng lộn... ít tóc, khuôn mặt lạnh nhạt như đang đứng ở chố không người. Mới đặt được cái cặp xuống, ông đã đe :
_ Lớp này học toán rất vớ vẩn, năm nay tôi không để yên như thế đâu... Nhà trường cho tôi toàn quyền xử lý những... thái độ không tôn trọng môn toán và tôi...
Jalet hơi bĩu môi, thì thầm với Phương :
_ " Môn toán và tôi " cơ đấy... Làm như là giáo sư toán học không bằng !
_ Hãy giải bài toán này trong vòng 5 phút cho tôi !
Jalet gục mặt xuống bàn, một vài đứa thở dài não nuột :
_ Biết là lại ra oai mà... Không ngờ sớm thật !
Đề đọc nghe đơn giản nhưng Tố Phương nhận thấy thầy đang... chơi khăm cả lớp. Chương trình lớp 10 không có dạng bài này, nó ở giữa quyển 11. Tố Phương hơi cười, ngẩng lên nhìn thầy. Thầy nhịp nhịp tay lên bàn, đôi mắt hơi to giương lên tự đắc... Hết 5 phút, thầy cười như thể đang chờ đợi một điều không tưởng :
_ Sao? Có em nào không? Chán nhỉ? Nghe nói lớp này do thầy Tim White chủ nhiệm nhả? Thầy ấy thì...
Thầy nhíu mày khi thấy một cánh tay giơ lên từ cuối lớp.
_ Em trả lời đi !
Tố Phương đứng dậy trong bao nhiêu con mắt ngạc nhiên . Thầy nhếch môi :
_ Người Châu á?
_ Em xin trả lời câu hỏi của thầy _ Phương nói rành rọt _ Nói kết quả ngay hay phải trình bày cách giải ạ?
_ Nói cả hai đi.
Phương ngậm sự tức giận lại. Cô không còn có môi trường để.. quậy nữa. Ở đây lại quá xa cách với Duy , phải tự biết bảo vệ mình thôi... Và thật từ tốn, Phương nêu cách giải và kết quả. Khuôn mặt của thầy như đang được bơm đầy khí C02 , nó căng lên và tím tái. Cả lớp vỗ tay hoan hô khi Tố Phương dừng lời. Thầy bực bội :
_ Được ! Cách làm cơ hơi dài nhưng đã tìm được kết quả đúng... Thôi, cả lớp giở sách học bài đi !
Phương quay sang Jalet, mỉm cười nhẹ nhàng. Con bé có vẻ khoái chí lắm, cười toe toét suốt buổi... Phương nhìn dáng thầy trên bảng, chạnh lòng nhớ tới bố... Bố là một người thầy tuyệt vời nhất... Chưa một ai có thể hơn được bố cả về phẩm chất lẫn tài năng... Ôi ! Giá mà bây giờ được quay trở lại, Phương sẽ không làm bố buồn vì sự lười nhác của mình nữa đâu... Cô sẽ để bố truyền đạt kiến thức cho mình, để sự hài lòng luôn ngự trị trong ánh măs của bố !
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap13
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến