Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap16

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap16   Sun Sep 11, 2011 1:23 pm

Phương đến trường với tâm trạng không được vui lắm. Hôm nay phải làm bài luận môn văn học cổ điển ( Không biết có môn này không? ). Cô đã ớn nhất môn văn rồi mà lại còn biết bằng tiếng Anh nữa mới sợ ! Mặc dù đã đọc được khá nhiều, nhưng Phương vẫn chưa đủ tự tin... Jalet thì vẫn cười, dù nó bảo trong đầu nó không có gì cả...
Đề thi ngắn nhưng khó hiểu... Phương không có lời bình nào khi rời khỏi lớp. Jalet có vẻ thích kêu ca... nói mãi cho đến khi đứng xếp hàng để lấy cơm trưa...cho cả hai.
Phương ngồi sẵn một bàn, và trong lúc chờ đợi bèn làm một việc mà... chưa khi nào cô làm, đó là lôi quyển sách lịch sử nước Mỹ ra đọc.
Henry đặt khay đồ ăn xuống, hỏi :
_ Chăm chỉ thế sao?
Phương vẫn không ngẩng lên, nói lạnh nhạt :
_ Chỗ đó có người rồi!
Henry cười :
- Một bàn có thể ngồi bốn người mà... Tớ sẽ ngồi chỗ cậu vậy !
Tony từ đâu chạy ào vào, nói như không thèm thở :
- Ngồi chung với nhé?
_ Chỗ đó của Mark ! _ Jalet hét lên từ đằng xa.
Tony thản nhiên :
_ Theo điều tra thì Mark đã nghỉ vì ốm !
Jalet bĩu môi, ngồi phịch xuống. Cô chỉ tay về phía bàn Elizabeth ;
_ Có người đang chờ các cậu kìa !
Henry xúc món súp, nhún nhẹ vai :
_ Mắc mớ gì đến tớ?
Phương gập sách lại, cầm thìa lên. Tony húng hắng giọng :
_ Tuần sau thi đấu rồi... Các cậu tập được nhiều không?
Jalet ậm ờ trong cổ họng, Phương hơi ngẩng lên :
_ Cũng chưa có gì...
_ Tớ phỏng vấn cậu vài câu được không? _ Tony hấp tấp _ Một vài câu thôi...
_ Đừng gọi tớ là " Cô gái Đông Dương dễ thương " nữa ! _ Phương ra điều kiện, Tony gật đầu mừng như bắt được vàng...
Henry ngẩng đầu lên, mỉm cười chúc mừng ban. Tony hỏi ngay :
_ Cậu chơi bóng lâu chưa?
_ Không lâu lắm !
_ ừm... Cậu ... đã có bạn trai chưa?
Cả bàn cùng dừng lại, Henry nhìn Tony ý nghĩa. Jalet cũng hướng đôi mắt tò mò về Phương. Phương cười nhẹ :
_ Rồi... Cậu ấy đang ở Việt Nam!
Gần như một tiếng sét ngang tai Henry... Cậu im lặng, nhìn ra xa, cố trấn tĩnh mình... Đó cũng là sự thật hiển nhiên thôi... Phương quá cuốn hút cơ mà !

_ Cậu ấy chắc... đẹp trai lắm nhỉ? _ Jalet hỏi vẻ rụt rè...
Phương lại cười , trầm ngâm suy nghĩ :
_ Mọi người ai cũng nói thế... Đối với tớ, quan trọng nhất là cậu ấy luôn ở bên tớ, trong mọi hoàn cảnh...
Tony cùng Jalet gật đầu, cố mường tượng ra anh chàng của Phương. Riêng Henry thì lại cắm cúi xuống khay đồ ăn, lạnh lùng hẳn...
Khi chia tay với hai cô gái, Tony cùng Henry đi về phía lớp mình. Tony cười nhẹ :
_ Cậu định đầu hàng à?
_ Không ! _ Henry nói với vẻ ghen tỵ _ Nhưng tớ vẫn thấy bực tức... Tại tớ quen Tố Phương muộn hơn cậu ta... Nếu như cùng lúc thì chưa chắc mọi chuyện đã như vây giờ... Không đời nào tớ chịu buông tay đâu...
_ Cậu thật... dũng cảm !
Khẽ lắc đầu, Henry dừng lại ở chiếc cửa sổ của hành lang, nhìn ra ngoài trời... Cậu nói nhỏ như chỉ với chính mình :
_ Khi gặp Phương, tớ mới thấy mình khác hẳn đi... Sống để cho bản thân mình chứ không phải vì gia đình hay vì danh tiếng... Cô ấy là niềm ham sống của tớ, cậu biết không Tony?
Tony gật đầu. Cậu nhìn ra bên ngoài... Trời hơi nắng, ấm áp và lung linh... Không gian bình yên đến mức Tony cũng phải ngạc nhiên với chính mình... Lâu lắm rồi, cậu không dừng lại để ngẫm nghĩ, để ngắm nhìn cuộc sống... Mới có 17 mà như một ông già... Quay cuồng trong nhịp sống này... bỏ quên tất cả những gì bình yên nhất... Thật phí phạm biết bao... Ở bên Phương... người ta có cảm giác muốn dừng lại, tận hưởng những thứ mà mình bỏ quên... Henry cần Phương... rất cần
Cuộc thi đấu bóng chuyền nữ của trường Phương học khai mạc bằng trận thi đấu giữa lớp Phương và lớp 11A3. Đội của 11B6 ra quân trong tiếng reo hò vang dội. Henry và Tony ngồi lẫn trong đám con trai lớp 11B6, hò reo hết mình. Đám fan của Henry thấy thần tượng cổ vũ cho đội nào thì nhào theo đội ấy , nên tên đội 11B6 được hô vang khắp sân đấu.
Khi tiếng còi vang lên, bóng được chuyền vào sân nhanh như cắt. Phương hầu như tránh né hết những quả bóng lao vè phía mình, để mặc cho đồng đội đỡ... Đội A3 không hề lơ là khi hiệp đầu đang nghiêng dần về phía mình. jalet khổ sở khi nhắc nhở Tố Phương từ hiệp 1 đến lúc giải lao. Tụi con gái cười Tố Phương tưởng như là muốn nổ tung nhà thi đấu. Alice bực dọc :
_ Sao trên trời lại sinh ra giống con gái cười vô duyên vậy nhỉ?
_ Ai sinh đâu ! _ Carol vừa lau mồ hôi vừ càu nhàu _ Chúng tự ngoi lên mặt đất đó chứ... Đúng là lũ vô duyên...
Tiếng còi vào hiệp hai vang lên. Cả đội lại động viên Phương lần nữa... Không ai trách cô khi cô nhởn nhơ... vì nghĩ rằng đó là chiến thuật... Không hiểu sao, ở Phương người ta tìm thấy được sự tin tưởng... đến lạ lùng !
A3 phát bóng trước, chúng tìm cách ghi điểm, và số điểm tăng lên vòn vọt... Tiếng la hét cho B6 giảm dần... thay vào đó là nỗi thất vọng khi Phương lòng ngóng đỡ bóng... Tỷ số tăng lên vòn vọt và dừng lại ở con số... vực thẳm 24_7... Đội trưởng đội A3 tung quả bóng cho 1 con nhỏ rồi con bé đó đẩy nhẹ qua bên B6. Jalet đỡ và phản công dữ dội, bóng bật ra xa. Đội trưởng đội A3 đỡ bóng, lại truyền cho con nhỏ vừa nãy đứng ở đầu lưới. Có lẽ cả đội B6 lầm tưởng con nhỏ đó sẽ đánh nhẹ... nên đã đứng kề sát bên rào lưới. Mặt ai cũng căng lên. Con nhỏ đó rít lên, uốn mình theo quả bóng. Quả bóng bay vèo vượt qua tầm tay của cầu thủ B6... khiến cả đội không kịp trở tay. Phương nhún mình, vòng hai vòng trên không như nhào lộn, cô dùng ngực hất quả bóng và cũng trả đòn bằng quả dội bóng như trái phá. Đội A3 ngây ra trong chiến thắng bị tuột khỏi tay. Cả sân ào lên vì bất ngờ. Bóng mạnh vậy mà đến nửa đường thì xoay 2 vòng trở lại,. đập vào đầu con nhỏ vừa đập bóng và rơi xuống đất. Trọng tài huýt còi :
_ 8_24. Đổi phát bóng.
Alice ôm lấy eo Tố Phương mà reo mừng. Tài năng của Tố Phương đã xuất hiện. Jalet gỡ được ba điểm, Carol được hai, Alice cũng được 2 , còn lại do Tố Phương nỗ lực... Nhưng nói là nỗ lực thì cũng không đúng hẳn, cô thường dùng những mánh lừa hiệu quả như làm ảo thuật với bóng, làm xiếc theo bóng... đủ trò khiến nhiều phen khán giả ồ lên thích thú như đang xem... xiếc chứ không phải trận đấu bóng nữa.
Kết thúc trận đấu là kết quả mỹ mãn cảu B6. Bình luận viên hét toáng trong loa " Thật chưa từng thấy một sự lội ngược dòng nào hay như vậy , Đội B6 quá tuyệt trong những mánh lừa bóng... Đó có phải chiến thuật của họ? Tuy vây, chúng ta cứ tin tưởng rằng lớp A4 đã có khắc tinh !"

Jalet cười tươi khi Mark tặng cô một bó hoa thật to. Anh cũng không thiên vị mà còn tặng mỗi cô trong đội một bó nữa.. Jalet phổng mũi tự hào :
_ Thấy anh ấy có ga lăng không?
Alice không để ý mà quay sang hỏi Tố Phương :
_ Có phải đó là cách chơi của cậu?
_ Như thế nào? _ Phương lơ đãng hỏi lại.
_ Cậu cố tình để đội mình thua như vậy để cho đội đối phương lơ là?
_ Chiến thuật hả? _ jalet bồi thêm.
Phương lắc đầu cười.
_ Chiến thuật gì đâu. Tớ không cố tình tạo cho địch lơ là. Các cậu vẫn thấy đội A3 chơi rất tập trung đấy thôi... Tớ chỉ muốn tạo cho tớ một động lực để cố gắng... Nếu tớ không bị dồn vào thế bí thì tớ không thể chơi được. Càng khó khắn thì tớ càng thích thú...
Carol lắc đầu ngao ngán :
_ Nhưng bọn tớ thì cứ giật thót liên tục... Nếu vì một lý do nhỏ xíu nào đó mà tụi mình hỏng quả đó thì...
_ Tớ thi đấu thất thường lắm !_ Phương vừa buộc dây giầy, vừa nói _ Do vậy tớ rất băn khoăn khi nhập đội... Thôi, giờ tớ phải về rồi... Bye !
Ra đến cổng, cô gặp Henrry đang cầm bó hoa đi đi lại lại. Phương mỉm cười :
_ Cậu chờ tớ hả?
_ Ừ... Chúc mừng cậu !
Phương nhận bó hoa và khen đẹp. Henry cũng cười... Bây giờ Phương thật sự đã trở thành bạn của cậu, không lảng tránh cũng không dè chừng nữa... Cô chơi vô tư không nghĩ ngợi.... khiến Henry vừa thích thú nhưng cũng vừa đau lòng... Hình như đối với Phương... những người con trai khác không hề tồn tại...chỉ vì cậu con trai ở quê nhà kia ư?

Tố Phương vào mạng như đã hẹn nhưng không thấy Nhật Duy đâu... Không ngờ lại gặp Mỹ Phương. Cả hai mừng như bắt được vàng, huyên thuyên mãi.
Mỹ Phương khoe khoang :
_ Cậu không biết đâu, giờ trong trường có phong trào... bình bầu ghê lắm. Bầu ba hotboy của trường... tụi con gái trường ngoài cũng tích cực tham gia trên diễn đàn trường mình đấy...
_ Tiêu chí là gì vậy?
_ Học giỏi nhất, đẹp trai nhất, nhiều fan nữ nhất... nhiều tài lẻ nhất !
Tố Phương liên tưởng ngay đên Nhật Duy, nhưng không hỏi mà chờ đợi cảm hứng của Mỹ Phương. Mỹ Phương cao hứng :
- Đứng đầu , dĩ nhiên vẫn là Nhật Duy, thứ hai là Bảo Quốc và thứ ba là Việt Hùng_ lớp trưởng lớp 10 Lý... Thằng bé nom được mắt lắm.
Phương cười. Không hiểu sao nhỏ Mỹ Phương này ăn nói mạnh bạo ghê!
_ Bảo Quốc đi đâu cũng phải sụp mũ xuống vì sợ chị em nhào ra... đưa thư tình. may có Quốc Bảo bên cạnh chứ không cậu ấy... điên lên mất ! Việt Hùng thì cũng chết dí trong lớp... Tội nghiệp thằng bé, mới có lớp 10... Duy chỉ có Nhật Duy là vẫn cứ ung dung bởi bên cạnh lúc nào cũng có 1 con bé lớp 10 toán ... Nó xinh xắn lắm, nghe đâu đang ở trọ nhà Nhật Duy thì phải...
Phương sa sầm mặt lại.. Vậy mà cậu ta giấu mình... Được lắm !
Mỹ Phương cười hinh hích trên mạng. Cô cũng đoán biết chuyện tình cảm giữa Duy và Tố Phương đang tốt đẹp... Chọc Duy chơi chút có sao? Cậu ta đang rảnh rỗi quá mà !

Nhật Duy lên sau 30 phút trễ hẹn. Cậu vội vã xin lỗi ngay bằng những bông hồng tuyệt đẹp. Phương lạnh nhạt
_ Mang hoa mà tặng cô bé xinh đẹp 10 toán của cậu ấy !
Mỹ Phương cũng nhảy vào trêu chọc :
_ Cô bé đó xinh quá mà !
Duy tròn mắt, vậy là không xong rồi. Tranh thủ lúc Duy lên chậm, hai cô đã bà tám với nhau... nhiều đên mức sự thật đã bị bóp méo... Khổ chưa chứ?
_ Đó là con bạn mẹ tớ ở Trung Quốc, đang ở nhà tớ. Tớ coi cô bé đó như em gái thôi mà...
Rồi cậu gửi cho Mỹ Phương lời đe dọa :
_ Cậu... cứ ở đó... Đến trường biết tay nhau!
Phương mỉm cười. Cô không bao giờ có ý nghi ngờ Duy cả.. Cậu trung thực hơn bất cứ ai... thành thật hơn bất cứ ai... và cũng không bao giờ thay đổi dù cho cuộc sống có như thế nào đi nữa...
_ Chúc mừng cậu trở thành hotboy số một của toàn trường !
Nhật Duy kêu trời... Đến chuyện vớ vẩn đó cô cũng biết... Thật là có cô bạn hay hết ý !...
Nhưng Duy lại thấy vui. Đang ở cách xa nhau như vậy nhưng cả hai không hề lạc mất nhau... Biết rõ nhau hơn... yêu quý nhau hơn... Đó chẳng phải là tất cả những gì cậu ao ước?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap16
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến