Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap20

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap20   Sun Sep 11, 2011 1:43 pm

Phương uể oải mở cửa, cô gọi :
_ Mẹ ơi ! Con về rồi !
Tay lần cong tắc điện, miệng ngáp dài. Điện sáng Phương hoảng hồn. Căn phòng lộn xộn như vừa qua một trận xô xát... Phương nghe thấy tiếng vặn nắm cửa nhà tắm, vội vã chạy vào phòng mình và khóa cửa lại. Phương tháo nhanh chiếc vòng và giấu đi. Nắm cửa đang xoay, cô hốt hoảng ngồi vào bàn học. Tiếng người đâm vào cửa uỳnh uỳnh... Tay Tố Phương run bần bật... Cô biết mẹ con cô đang gặp nguy hiểm... Phải làm gì? Cô vùng đứng dậy, vớ lấy bộ quần áo thường phục và thay nhanh... Cửa sắp không chịu được sức đẩy từ bên ngoài... Phương luống cuống đóng cái cúc cuối cùng, mở toang cửa sổ... " Đây là phòng hai, có nên nhảy không? Mẹ đang ở đâu?"
Phương quay lại nhìn máy tính... Máy tính đang mở... lẽ nào mẹ đang truy cập? Phương vội gửi cho Duy một tin nhắn " Cứu tớ... Tony... Điện thoai...xxxxxxx", rồi tắt vội máy đi... Tiếng **** rủa bên ngoài làm Phương thêm hoảng sợ... Phương trèo ra ngoài, đứng ép sát vào tường... Cửa bật mở, hai gã cao to tiến vào hùng hổ... Một tên lục tung căn phòng, một tên nhòm ra cửa sổ :
_ Nó nhảy rồi... Chạy xuống mau !
Đứng im một lúc, đợi cho những bước chân chạy qua... Phương mới tìm gờ tường thứ hai ở phía dưới để trèo xuống.. Chân cô vừa chạm đất thì một giọng nói cất lên đắc thắng :
_ Biết ngay mà... Tao chờ ở đây đâu có uổng?
Phương quay ngoắt lại, ba thằng to con, đều che vải đen ở mặt đang bao vây cô. Phương tấn công trước vào một tên gần nhất, hắn nhanh nhẹn lé tránh. Cả ba cũng xông vào một lúc... Phương rút dây ra, quay dây quanh mình tạo thành một lớp vỏ bọc... Cả ba vội lé tránh... Phương vùng chạy... Tiếng hét đuổi theo gấp rút... " Bịch " Phương ngã sóng xoài vì cú ngáng chân... chưa kịp phản ứng thì hắn đã dí vào mũi cô một chiếc khăn mùi xoa có mùi ngai ngái... Phương thấy mình như đang trôi bồng bềnh trên mây... Cô cố vùng ra khỏi cánh tay của kẻ đang đỡ mình... nhưng đầu óc cứ mụ dần đi .... Đừng ngủ, Phương ơi... Tiếng Nhật Duy văng vẳng xa xăm...
Nhật Duy tỉnh dậy lúc 4 giờ, theo thông lệ cậu phải chạy cùng Thục Uyên mất nửa tiếng rồi mới vào mạng gặp Phương... Cậu mở yahoo, ngạc nhiên vì tin nhắn của Phương thì ít mà lo lắng cho cô thì nhiều... Tin được gửi lúc 11h... đã quá một ngày... Liệu có sao?
Với lấy điện thoại, Duy bấm số, chờ đợi trong khi ruột gan... nóng bừng bừng... Ở đầu bên kia, giọng nam trầm vang lên tò mò :
_ Tony đây... Xin hỏi...
_ Tớ là Nhật Duy ! _ Duy nói ngay bằng tiếng Anh _ Mau lên, đến nhà Tố Phương mau đi... Cô ấy đang gặp nguy hiểm...
_ Cái gì? Nhưng sao cậu biết được?
Duy không muốn giải thích lúc này, cậu gần như gắt lên :
_ Thì cậu cứ đến đó xem sao... Rồi tớ sẽ nói sau...
_ OK...
Tony tắt máy, nhìn Henry đang ngơ ngác ở bên cạnh, cậu nói nhẹ :
_ Phương đang gặp nguy hiểm !
Cả hai lao ra khỏi nhà, phóng như điên đến nhà Phương.. Henry đạp tung cánh cửa không khóa... Gần như không thở được khi nhìn thấy khung cảnh hỗn loạn trong nhà. Henry gọi to :
_ Tố Phương..... Phương?
Tony bước vào bên trong phòng của Phương, cánh cửa đã bị bung ra... máy tính cũng bị phá hỏng... Căn phòng không thấy có sự vật lộn, nhưng... lành lạnh như có điềm không lành... Henry ngồi xuống giường, lo lắng đến mức mụ đầu đi....
Ngay lúc đó, điện thoại Tony reo, Nhật Duy lên tiếng ngay :
_ Thế nào rồi Tony?
Tony thở dài :
_ Căn nhà đã bị... lục soát... Có lẽ Phương đã bị bắt đi !
Henry ngẩng lên, hỏi:
_ Ai vậy?
_ Nhật Duy !
Cách trả lời ngắn gọn vậy của Tony thật sự tác động mạnh vào ý chí của Henry , cậu lao đến, giằng lấy điện thoại, kêu lên :
_ Sao cậu biết Phương không ở đây?
_ Phương nhắn cho mình bảo gọi điện cho Tony...
_ Sao không nhắn gọi cho mình?
Duy biết ngay đó là Henry, biết cậu ta cũng bấn loạn như mình, nên không thể nói rõ nguyên nhân lúc này... Cậu nhỏ nhẹ hẳn :
_ Giờ chuyện ấy không quan trọng... Cậu và Tony kiếm một cái máy tính nối mạng nào ngay giờ đi... Chúng ta cần xác định giờ Phương đang ở đâu... Tất cả phụ thuộc vào các cậu lúc này...
Giọng Duy nghe nằng nặng một nỗi lo không cách gì hóa giải được... Henry thở hắt ra...
_ Được rồi, hẹn cậu 10 phút nữa...
Đưa máy cho Tony, Henry hất mạnh đầu :
_ Mình cần bình tĩnh như cậu ấy... Đi nào !
Tony gật đầu... Bây giờ thì cậu biết bản lĩnh thật sự của Duy rồi... Con người này, luôn khiến người ta khâm phục trong bất cứ hoàn cảnh nào...
Nhật Duy lục lại những tư liệu Phương gửi cho cậu từ những ngày trước... Những tư liệu này không những có đủ những chứng cứ về tội lỗi của ông Thượng Nghị sỹ mà còn cả gia sản của ông ta cũng được liệt kê, phân loại... Những tòa nhà nào do tiền tham ô mà có, những tòa nhà nào không... Tất cả chi tiết đến nỗi Duy phải ngạc nhiên... Phương giúp mẹ chỉnh sửa tài liệu... chắc chắn cô biết nguy hiểm luôn rình rập mình... vậy mà... không nói một tiếng nào !
Thục Uyên gõ cửa, ngạc nhiên khi thấy Duy vẫn trong bộ đồ thể thao, cắm cúi trên mạng... Cô lên tiếng :
_ Anh Duy... muộn giờ rồi !
_ Anh không đến trường được đâu ! _ Duy không quay ra, tiếp tục nói _ Có việc quan trọng lắm !
_ Quan trọng hơn cả lễ bế giang?
_ Nó không thể so sánh được ! _ Duy quay ra, cáu thật sự _ Tố Phương đang gặp nguy hiểm, em hiểu không? Nếu không tìm ra cô ấy, thì sẽ không còn gì tồn tại nữa... Em ra ngoài đi !
Thục Uyên khẽ nhắm mắt lại, tránh để những giọt nước mắt tủi thân rơi xuống. Duy cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm, cậu quay vào ngay, chăm chú trên đống tài liệu... Thục Uyên nhẹ nhàng đóng cửa lại... Giờ thì đã biết thật sự Duy không còn là anh Duy của bé Uyên ngày xưa nữa... anh ấy là của cô gái khác...
Duy gặp được Tony và Henry trên mạng ngay sau đó. Gửi qua cho hai bạn những địa điểm mà cậu vừa phân tích rằng có khả năng Phương ở đó. Henry ngạc nhiên khi một trong những địa điểm đó có biệt thự nhà mình... Tony thì khách quan hơn, cậu chia ra làm hai vùng địa điểm để hai thằng chia nhau đi tìm... Nhiệm vụ của Nhật Duy chỉ còn... phân tích lại để thu hẹp không gian truy tìm mà thôi...
Đọc thật sâu những tài liệu còn lại, Duy không thể không nghi ngờ ông Nghị sỹ này dính dáng đến ma túy... Nếu vậy.. Duy nghĩ ngay đến biệt thự ven biển phía tây vùng.... ( hổng biết ). Vội gọi điện cho Tony, Duy khẳng định :
_ Đúng là nơi đó đó, nhanh lên đi... Tớ sợ Phương xảy ra chuyện gì lắm... Bọn maphia mà...
Tony cúp máy, gọi điện ngay cho Henry... Cả hai đi chung một chiếc xe ô tô, Tony lái vì tinh thần Henry không được ổn định cho lắm khi biết địa điểm được xác định cuối cùng như thế... Liệu gia đình cậu có dính dáng gì?

Tố Phương khẽ trở mình, cánh tay và bả vai đau nhức. Bà Hiền Lan nhìn cô lo lắng... Cả hai mẹ con đang bị trói tay về đằng sau và bị bịt miệng... Phương dần dần nhận ra khung cảnh thật sự xung quanh...
Cửa mở, một người đàn ông bước vào... gương mặt nom tựa một con... chuột trũi... hắn cười vẻ đắc thắng... Kéo mảnh băng dính bịt miệng của hai mẹ con ra, nói :
_ Con bé này kêu to quá... Đã biết điều hơn chưa?
Hắn nhìn chằm chằm vào bà Lan, nhếch môi :
_ Đã làm khổ... người đẹp Đông Dương rồi... Nhưng cũng không phải chịu khổ lâu nữa đâu...
Đôi mắt bà Lan loé lên một tia sáng căm thù... bà gằn giọng :
_ Im ngay... Các người sẽ phải trả giá cho việc này...
Hắn lại chiếc ghế đẩu duy nhất trong phòng, ngồi chễm chệ... Gương mặt mang đậm vẻ mỉa mai... càng làm hắn giống một con chuột tệ hại.. Phương mệt mỏi đưa mắt quan sát xung quanh...
_ Bà cảnh sát thân mến ! bà đã biết quá nhiều... nên chẳng thể nào tồn tại được nữa. Đã bao lần cấp trên chỉ thị dừng ngay mà bà vẫn cứng đầu... Trứng làm sao chọi được đá hả? Tự chuốc họa vào thân thôi !
_ Nếu vậy thì chỉ có các người phải sợ thôi!
_ Bà không sợ... nhưng con gái bà sợ đấy !
Phương hơi quay đầu nhìn mẹ, mỉm cười :
_ Chỉ cần mẹ ở bên con, con không sợ gì cả !
Hắn cười, như thể đang chứng kiến một màn kịch... Phương quắc mắt nhìn lại :
_ Hãy nói với ông chủ của các người rằng : Chính mẹ con tôi sẽ đưa ông vào nhà tù !
Hắn nhún vai, đứng dậy. Trước khi ra ngoài, hắn còn vẫy vẫy tay như chào tạm biệt :
_ Chúc vui vẻ nhé!
Đợi cánh cửa đã hoàn toàn đóng chặt, bà Lan mới quay sang hỏi con :
_ Có đau lắm không con?
_ Con về không thấy mẹ... Mẹ đừng lo cho con ! Con chịu được...
Bà Lan ghé đầu vào con, mỉm cười :
_ COn cứng rắn lắm... Mẹ tự hào về con biết bao !
Phương cũng mỉm cười lại... Nói không sợ thì không đúng, nhưng bây giờ thực sự cô cảm thấy vững lòng lắm. Có mẹ ở bên, thấy mẹ không sao, thế là đủ cho nỗi lo sợ trong cô từ bao ngày trước...
_ Chúng ta phải tự thoát thân thôi ! _ bà nói nhỏ _ Trong khe giày của mẹ có một con dao nhíp...

Phương dịch dần xuống phía chân mẹ... Bà Lan tìm cách tháo giầy, con dao nhíp được gài trong hốc giày. Phương cúi xuống, dùng răng để lôi nó ra. Sau hai lần trượt, lần thứ ba cô đã ngậm được đầu sao và nhả vào tay mẹ. bà Lan cố sức dùng bàn tay để cắt đứt dây cho con... Từng tích tắc là từng phút căng thẳng.... Phương lầm rầm khấn phật đừng có kẻ nào vào lúc này... Bình thường cô chẳng tin vào phép màu nhưng bây giờ, cô ao ước có được phép màu đó , thật lòng mong mỏi...Ước gì có Nhật Duy ở đây như mọi lần rắc rối khác, ước gì có bố ở đây để ôm gọn hai mẹ con vào lòng... Ước gò đây chỉ là một cơn ác mộng , để khi tỉnh dậy cô vẫn là cô bé Tố Phương ngày nào... Không! Ước gì dây trói bị đứt ngay để mẹ đỡ vất vả...
" Bựt " từng sợi dây đứt là từng tiếng reo vui trong lòng Phương... Mất một tiếng sau dây trói đứt hết... Phương nhanh chóng cởi dây cho mẹ ... Nhìn xung quanh, hai mẹ con chỉ thấy có một cửa sổ được đóng kín... Bà Hiền Lan lại gần, dùng sức để mở cửa. Cô nói khẽ :
_Mẹ... nhỏ thôi !
Cửa mở được thì hai mẹ con thở dài... Đây là tầng thứ ba của căn nhà, mà ngôi nhà lại ở sát bên bờ vực, phía dưới là bãi đá sâm sấp nước biển... Nhảy xuống thì cũng coi như... chọn đường chết!
_ Mẹ có thể nhảy xuống được...
_ Mẹ đừng liều... Mẹ đâu còn trẻ trung như xưa? Con có cách!
Phương móc từ trong túi ra những chiếc dây và tung nó sang bên cây cổ thụ ở đằng xa... Các móc móc sâu vào những cành cây. Bà Lan ngạc nhiên :
_ Liệu những sợi mảnh này có...
Phương xoáy mười dây vào cánh tay, một tay cô ôm eo mẹ... Cả hai đã đứng lom khom bên bệ cửa sổ...
_ Mẹ phải bám nhanh vào cành cây nhé... Con không sao đâu... Nhanh thôi !
Cô nhún mình một cái mạnh.. Cả hai đong đưa giữ không trung... Cánh tay Phương đau rát vì những sợi cước cứa vào ... bà Lan theo đà nhảy mạnh về phía cây, bám được một cành cây...
Rắc...
Bà Lan rơi tay xuống một cành cây khác... Phương nghe tim nảy lên sợ hãi... Khi mẹ cô đã nhảy nhẹ xuống rồi, Phương mới quặc chân vào một cành cây, thu dây rồi tiếp đất nhẹ nhàng...Tiếng hét từ trên lầu ba vọng xuống :
_ CHúng nó trốn rồi !
Còi hú báo động vang lên. Bà Lan vội kéo Phương chạy về phía rừng cây... Phương thở phì phò sau những bước chân quýnh quáng của mẹ... Tiếng súng dội lại nghe chát chúa...Một tên đứng ở đỉnh tòa nhà, dùng súng ngắm bắn từ xa... Hắn cười nhạt, từ từ đưa nòng súng lên ngang mắt...
Bà Lan cảm thấy lạnh sống lưng... Bà khự lại và đẩy con lên trước... Phương tưởng mẹ mệt nên kéo mẹ chạy thục mạng... Tên bắn lén bấm còi... Tiếng súng hòa cùng tiếng rì rào của gió... Hình như bà nghe rõ tiếng đạn bay vun vút... Bà cố chạy theo đúng những bước chân của Phương ở phía trước... Trong vài tích tắc, đạn ghim vào sườn bà... Cảm giác mát lịm rồi đau nhói dội lên từ mạng sườn.. Bà khuỵu xuống, máu đã thấm ướt áo... Phương dừng lại, mắt bàng hoàng trong nỗi đau chết sững... bà ngẩng lên , mỉm cười :
_ Không sao... Hãy chạy đi !
Cố không rơi một giọt nước mắt, Phương xốc mẹ lên, giục giã :
_ Cố chịu đựng chút mẹ ơi... Sắp thoát rồi...
Mặc cho mẹ đẩy cô ra, mặc những tiếng hò reo phía sau, Phương bậm môi kéo mẹ đi...
_ Con làm sao sống thiếu được mẹ, mẹ ơi! Con sẽ đưa mẹ tới bệnh viện ngay... Đừng bỏ cuộc mẹ ơi!
Bà Lan xoãi tay bất lực. Để tránh làn đạn, Phương đi lòng vòng qua các thân cây. Chân mẹ cô ngày một nặng, bà sắp mất đi cách điều khiển cơ thể vì máu ra quá nhiều...
Một lực lượng bảo vệ tòa nhà chặn đằng trước. Phương vội dìu mẹ ép vào một hốc cây... Đợi chúng đi qua, cô lại dìu tiếp. Nhưng mẹ cô đã ngất đi, không còn tiếp tục được nữa... Phương hoảng sợ :
_ Mẹ... mẹ ơi... Mở mắt ra đi... Con xin mẹ ! Con cầu xin mà...
Bà Lan khẽ mở mắt, nói thều thào ;
_ Mẹ... có lỗi nhiều quá... Lại bỏ con một mình rồi, Phương à...
_ Con không chịu! Không bao giờ chấp nhận điều vô lý đó !
Bà Lan đưa cánh tay nhuốm máu lên, vuốt nhè nhẹ mái tóc buông xõa của con... Tự dưng bà tỉnh táo lạ lùng , ngắm nhìn khắp lượt hình dáng con gái thân yêu, bà mỉm cười :
_ Con là con của mẹ... Mẹ mong con được sống hạnh phúc biết bao... Đừng oán hận hay tìm cách trả thù ... Đừng sống cuộc đời của kẻ khác con à, cuộc đời của con thôi ,là đủ rồi... Hãy về Việt Nam... sống với bố và tiếp tục con đường con đã chọn... Hãy chạy mau đi!
Phương òa khóc, gục đầu vào ngực mẹ, nói như mê đi :
_ Làm sao lại như thế được... Hãy nói với con đây chỉ là một cơn ác mộng... Con không thể mất mẹ được. Mẹ là tất cả của con mà, là tất cả mẹ biết không?... Đừng nhắm mắt lại... Đừng...
Phương hôn nhẹ lên trán mẹ, rồi dựng mẹ ngồi dậy tựa vào thân cây và ghé lưng để cõng mẹ... Như có một sức mạnh vô hình, Phương dấn mạnh người lên, chạy , chạy hết sức...
Tiếng súng lại vang lên ràn rạt... Người chạy rầm rập ở phía xa..Phương đặt mẹ nằm xuống cỏ, lấy thân mình che cho mẹ sau lùm cây dại... Mẹ đang mê man và gọi tên bố... Phương để mặc những giọt nước mắt rơi... Đến lúc nguy cấp đến tính mạng mẹ vẫn không quên được bố... mẹ gọi như người ta cần một thiên sứ cho tâm hồn yên ổn... Tình yêu chôn chặt bao năm, cứ theo tiềm thức mà dội ra... Mẹ ơi ! Sao tội thế này?...
Tiếng rè rè của ô tô làm Phương giật mình... Cố nép mình bụi cây, Phương ngăn những giọt nước mắt rơi...
Chiếc xe dừng lại ngay phía trên Phương nấp... Giọng nói quen thuộc làm cô muốn nổ tung mà hét ... Henry và Tony ! Mẹ ơi... Chỉ chút nữa thôi...
_ Henry... Tony...
Henry giật mình, rời khỏi ô tô... Cậu bước nhanh đến chỗ phát ra tiếng gọi ... Nhìn thấy Phương, cậu nhảy xuống, ôm chầm lấy :
_ Phương... Ôi... cậu không sao chứ?
Phương bật khóc :
_ Mẹ tớ !
Tony cũng đã nhảy xuống, hét lên nho nhỏ :
_ Mau đưa cô ấy đi bệnh viện thôi...
Tony bế xốc bà Lan lên, cùng với sự giúp đỡ của Henry, đưa được bà vào xe... KHuôn mặt bà trắng bệch ra như sữa... đôi mắt nhắm nghiền toàn thân toát ra khí lạnh... Phương ôm ghì đầu mẹ trong lòng, đôi mắt ráo hoảnh hỏi Henry :
- Bệnh viện có gần không?
Henry mỉm cười an ủi :
_ Cũng gần thôi... Cô ấy sẽ được cứu mà, Phương đừng lo...
Phương hôn lên vầng trán lạnh của mẹ, , hai bàn tay mẹ đỏ sẫm màu máu... Mẹ đau lắm phải không?...
Phương thì thầm :
_ Con yêu mẹ, con yêu mẹ mãi mãi... yêu nhất trên đời này... Mẹ cũng thế phải không? Mẹ yêu con mà... yêu con thì phải sống mẹ ơi... Những vết thương trước chỉ để lại sẹo thôi. Vết thương này cũng vậy , một vết sẹo anh hùng... Đừng bỏ con lại , mẹ nhé?
_ ừm... Phương ! _ Bà Lan mở mắt, đôi môi mấp máy _ Vậy là... mẹ... có thể... an tâm... con... con sẽ không sao, phải không?
_ Vâng ! _ Phương gật đầu nhưng không biết gì nữa...
Bà Lan lại mỉm cười_nụ cười thanh thản và hạnh phúc:
_ Chỉ có yêu thương... mới... giúp... con hạnh phúc...Phải... tự... chăm... sóc mình hơn... nữa... Con.. ngủ hay đạp chăn xuống lắm đấy !
_ Mẹ...mẹ ơi! Con không đạp chăn nữa , không bao giờ nữa...
Bà Lan nhắm mắt lại, chìm vào cơn mê dài... Phía xa, trong đám sương mù, bà như thấy hình ảnh của ông Minh trẻ trung ngày trước.. Xin lỗi anh vì em đã biến tình cảm anh em thành tình vợ chồng xa lạ... Lẽ ra... anh phải được hạnh phúc sớm hơn!
Nửa giờ sau, bà Lan được đưa vào bệnh viện. Phương cùng hai bạn ngồi đợi ngoài phòng cấp cứu.. Từng tích tắc là những nỗi lo lắng bồn chồn của Phương...Thời gian như trêu ngươi người ta bởi những bước đi chậm chạp... Phương tựa đầu vào tường mắt chong chong nhìn vào cánh cửa... Mẹ đang ở trong đó... Phải ngoan cường chiến đấu mẹ ơi!
Cánh cửa rung động, một người bác sỹ đi ra, đôi mắt thoáng buồn. Phương đứng bật dậy, cô sững sờ khi thấy chiếc xe cứu thương đã phủ toàn màu trắng...Phương ngã sụp xuống, cổ nghẹn đắng... nước mắt rơi thầm lặng trên khuôn mặt vô hồn... Người bác sỹ lắc đầu :
_ Đưa bệnh nhân đến quá trễ !
Chiếc xe được đẩy đi một cách vô tình, Phương lần theo bằng đầu gối, khóc nghẹn ngào....Cô hét lên, nhưng không còn ra tiếng được nữa... Henry ôm Phương vào lòng, nước mắt cậu cũng lăn trên gò má... Nỗi thương cảm đến xé lòng, đau nhức... Tony đứng nhìn theo chiếc xe... Xe đang đi về miền băng giá!
Phương ngất đi... KHông hiểu mình đang ở đâu và đang đi về đâu... Không gian đặc quánh, khó thở... Mẹ chỉ nhìn cô cười nhẹ, rồi xoay lưng bước đi... Muốn chạy theo kéo lại cũng không được... Mẹ luôn là người đi nhanh hơn cô , luôn luôn là thế... Bây giờ hình như mẹ đang bay nữa.. còn cô, đôi chân đã bị đóng chặt dưới lớp sương mờ...
Phương trầm tĩnh hẳn sau cái chết của mẹ... Cơ quan giúp cô các thủ tục đưa tiễn mẹ đi xa và mua vé máy bay cho cô về Việt Nam...Phương căm ghét tất cả nhưng đã quá mệt mỏi để thể hiện... Và cô để mặc cho Ông Thượng Nghị Sỹ, ông Thống đốc mặc sức thể hiện... niềm thương tiếc bỉ ổi của họ... Bây giờ chưa phải lúc để các người phải trả giá...
Nước mắt đã ráo trên mi, trong Tố Phương chỉ còn nỗi đau khan... Henry đã gọi điện cho Nhật Duy là Phương đã bình an... Chỉ một điều đơn giản như bao điều khác... nhưng sâu xa trong đó là nỗi đau không giấu được.. Duy cảm nhận được một sự ngóng trông vô hình đang bủa vây mình... Chắc còn chuyện gì nữa xảy ra...
Phương tạm biệt căn hộ mà có lúc cô coi nói như tù ngục, xách chiếc va ly cá nhân ra xe. Henry đưa cô ra sân bay, lặng lẽ chấp nhận sự thật.. Cậu đã mất Phương mãi mãi!
Trong sự chia tay tiễn biệt, Phương chỉ cười... Khác với lần tiễn biệt trước, lần này cô thấy nhẹ nhõm vô cùng... Đi khỏi đây thôi... vĩnh viễn đi khỏi đây!
Phương quay sang Henry, đôi mắt cậu đượm buồn và có vẻ cam chịu. Phương biết cậu dằn vặt vì sự thật, thương cậu nhưng không thể nghĩ đến từ thỏa hiệp được.. Phương vĩnh viễn không thể tha thứ...
Henry chợt ôm Phương vào lòng, thì thầm :
_ Tha lỗi cho tớ, cho tất cả những gì đã xảy ra...
_ Cậu không có lỗi ! _ Phương thì thầm lại _ Nhưng hãy quên mình đi...
Phương tách người ra khỏi vòng tay Henry... cúi đầu chào mọi người rồi bước vào phòng kính, trên tay cô là bọc nhỏ có chiếc lị gốm đựng hài cốt mẹ...

Henry nhìn máy bay cất cánh , lòng buồn rượi... Phương đã quay trở về với Tổ quốc của cô ấy, trở về nơi không có cạm bẫy, không có nỗi đau nát lòng.. không có Henry... Những gì đã qua ở đây, cô ấy sẽ quên như cắt bỏ một ung nhọt đau đớn...
_ Cậu đã gọi cho Nhật Duy chưa? _ Tony quàng qua vai bạn
_ Ừm... bây giờ đây...
Cậu mở máy, và chờ đợi.. GIọng Nhật Duy vang lên vội vã hệt như cậu đang chờ đợi cú điện thoại này vậy..
_ Henry...
_ Tố Phương... đang trên đường về Việt Nam... Tớ vừa tiễn cô ấy xong...
Giọng Henry nghèn nghẹn , Duy hỏi lại :
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap20
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến