Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap21

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap21   Sun Sep 11, 2011 1:44 pm

_ Có chuyện gì nghiêm trọng sao?
_ Mẹ cô ấy... đã mất rồi!
Duy lặng thinh... Vậy là những linh cảm ấy là đúng...Phương đang quay trở về với nỗi đau khôn nguôi.. Cậu đã khóc hết bao nhiêu nước mắt hả Phương?
_ Hãy chăm sóc Tố Phương nhé ! Cậu mà làm cô ấy khóc nữa, tô biết được , tôi sẽ đến và mang cô ấy đi ngay... cậu biết chưa?
Duy thở nhẹ... Henry có lẽ đang mang tâm trạng của cậu cách đây một năm... KHông thể níu giữ... người mà mình yêu thương nhất...
_ Được rồi !_ Duy thản nhiên _ Chuyến bay lúc mấy giờ?
Henry nghe long ứ lại, nhưng không còn thấy ghen tỵ nữa...
_ KHi Phương về.. hãy gọi điện báo cho tớ một tiếng nhé?
_ Ừ! Nhất định là vậy rồi!
Duy gác máy, mỉm cười nhẹ... Rồi sẽ vượt qua được thôi Henry.. Những dằn vặt hối hận trong cậu... theo thời gian sẽ nhẹ nhõm đi nhiều
Tại bữa ăn sáng, Nhật Duy mân mê cốc cà phê sữa không chịu ăn uống gì.. Uyên dò hỏi :
_ Có chuyện gì à anh?
Ông Hoàng cười trêu chọc :
_ Hay bắt đầu để ý đến ai rồi? Không được đâu nhé, bố đã chọn đối tượng cho con rồi...
Duy ngước lên, lắc đầu :
_ Đâu phải vậy bố!
Mẹ cậu nâng cặp kính lên, nheo mày :
_ Thế con buồn vì không được đi chơi hè à? Không cần phải suốt ngày ở công ty đâu...
_ Đúng thế... con thông minh nên cũng dễ...
Duy thấy chán ngắt, muốn đứng dậy nhưng mẹ đã lên tiếng với vẻ nghiêm túc :
_ Con đã tặng ai chiếc vòng đó rồi?
Hiểu mẹ đang nói chuyện gì, và DUy không muốn né tránh, cậu nói thật :
_ Con tặng cho bạn gái con !
Ông Hoàng cau mày :
_ Đòi lại ngay.... Sao con lại tùy tiện thế hả?
_ Đó là của con , con muốn tặng ai mà cũng phải xin phép sao?
_ Nhưng nó liên quan đến sự suy vong của dòng họ..
Duy bật dậy, lạnh nhạt nói :
_ Con sống vì cuộc sống của con chứ không phải vì những cái hư ảo đó... Xin bố mẹ đừng ép con...
Nói xong, Duy bỏ lên lầu mặc cho Ông Hoàng điên tiết vò nát chiếc khăn lau. Thục Uyên im lặng, nghe tiếng tim mình trở đau... Cũng đã không còn là điều mới mẻ , vậy mà khi nhắc lại vẫn thấy đau âm ỉ...
Bà Trang Nhung bỏ kính xuống, nhìn chăm chăm vào Uyên, như muốn tìm hiểu sâu hơn :
_ Cháu có biết con bé đó không?
_ Cháu không biết ! _ Uyên lắc đầu _ Chỉ nghe nói chị ấy xinh lắm, cùng lớp với anh Duy ngày trước...
_ Xin lỗi cháu ! _ Bà Nhung thở dài _ Lẽ ra là cô và mẹ cháu trở thành thông gia... Nhưng sao cháu lại từ chối, chỉ coi nó là anh trai? Có phải đã rõ chuyện này từ lâu..?
Uyên cười nhạt nhòa :
_ Cháu cũng mới biết... nhưng anh Duy là người nhất nhất như một... Cháu chỉ biết đừng nhìn từ xa... Cô chú đừng cản anh ấy nữa...
_ Gia đình con bé ra sao? _ Ông Hoàng hỏi vẻ nghiêm trọng
_ Một gia đình công chức bình thường... Nhưng thiết nghĩ, tình cảm mới là quan trọng chứ ạ? Thôi, cháu xin phép...
Ông Hoàng lẩm bẩm :
_ Tình cảm à?
_ Tôi đi làm đây ! _ bà Nhung cũng đứng dậy, lảng tránh ánh mắt chồng...
Ông Hoàng nhìn theo bóng dáng vợ mà lòng buồn rười rượi... Mười tám năm trước , ông cũng bị bố bắt lấy người mà ông không yêu làm vợ... Vì quá uất ức , ông đã chán ngán và tự biến đổi mình... Giờ có lẽ nó đã thành thói quen... Nhưng Nhật Duy mà quen được con bé này thì rất tuyệt... Xinh đẹp, hiền dịu và quan trọng hơn gia thế của cô bé này sẽ là bàn đạp cho sự nghiệp kinh doanh của gia đình... Nhật Duy phải làm được điều đó...

Nhật Duy vừa gọi điện thoại hẹn Mỹ Phương, Bảo Quốc, Quốc Bảo tại công viên... Cậu gác máy xong thì Thục Uyên bước vào, khuôn mặt buồn buồn... Duy mỉm cười, dịu dàng hỏi :
_ Có chuyện gì làm công chúa buồn vậy?
_ Anh đi đâu thế? _ Uyên hỏi lại vẻ gượng gạo...
_ Đi đón Tố Phương.
Câu trả lời nhẹ nhàng cùng với gương mặt ngời lên vẻ hạnh phúc của Duy , đủ làm Uyên hiểu hết mọi chuyện... Duy đang hạnh phúc lắm... Anh ấy gần như trở thành người anh trai ngày xưa... Dịu dàng , thân thiết... Duy hạnh phúc thì Uyên cũng hạnh phúc thôi... Tự nhiên, nghĩ được như thế, Uyên thấy nhẹ nhõm hẳn... Khẽ nắm lấy tay anh, Uyên nói :
_ Em mừng cho anh, cho chị Phương... Anh đưa em đi đón chị ấy nhé? Để chị ấy gặp em gái của anh, được không anh?
NHìn gương mặt trong sáng của Uyên, Duy mỉm cười. Cậu khẽ ấn nhẹ tay lên trán cô :
_ Được thôi... cô em gái nhỏ !
Thế là có thể trở lại như xưa... Không cần phải gượng ép gì...và sẽ chẳng có nước mắt để rơi nữa... Khi là em gái, Uyên chắc chắn sẽ không bị thương tổn nào nữa đâu nhỉ? Duy sẽ bảo vệ em gái của mình mà... Mãi mãi phải không anh?

Duy thông báo cho cả nhóm biết hết tình hình hiện tại của Tố Phương... cả nhóm cứ rơi hết từ tâm trạng này đến tâm trạng khác... Cuối cùng cả nhóm quyết định đến thông báo cho thầy Minh... Đáng lẽ, người phải biết đầu tiên là thấy mới đúng !
Duy ngập ngừng bấm chuông... Một lúc sau, thầy Minh đi ra, trên môi thầy vẫn còn đọng lại nụ cười hạnh phúc... Thầy ngạc nhiên khi thấy cả bọn đứng buồn so trước cổng ... cả bọn đi vào nhà , Cô Nguyên ngồi trên ghế, tay cầm cuốn sách " Cẩm nang cho các bà mẹ khi mang thai "... Gương mặt cô không còn nét buồn phiền mang mác nữa mà là nét hạnh phúc mỹ mãn của người vợ được chồng yeu thương, của một người mẹ sắp sửa đón đứa con chào đời... Duy nhói lòng khi nghĩ đến Phương... Cô ấy vừa mới mất mẹ... Liệu có chịu đựng nổi khi về đây?

_ Các em đến thăm thầy cô , thật quý hóa quá... Nào, ngồi xuống đi...
_ Các em uống gì? _ Thầy Minh mỉm cười _ Uống nước cam nhé?
Mỹ Phương khẽ gật đầu, và trong khi đợi thầy Minh đi làm nước, cả bọn xoay sang nhìn cô Nguyên... Cô hơi cười :
_ Ngại với các em quá..
_ Bao giờ cô sinh vậy ạ? _ Mỹ Phương hỏi tò mò
_ Ba tháng nữa...
_ Và mười ngày ! _ Thầy Minh nói đế vào từ cửa...
Cả bốn nhìn nhau, trong lòng đứa nào cũng thấy đau xót cho Phương... Một gia đình mới đã được hình thành, hạnh phúc viên mãn đến độ làm cho người ta ghen tỵ ... Thầy Minh sẽ đặt được bé này ngang hàng với Phương, tình yêu thương cho cô sẽ không còn duy nhất... Phương sẽ hụt hẫng biết bao...
Quốc Bảo hích chân Duy ra hiệu... Nhật DUy cười cười, hít một hơi dài, nói :
_ Thầy có biết tin tức gì về ... mẹ con Tố Phương không ạ?
Thầy Minh và cô Nguyên nhìn nhau.. Cô Nguyên cười :
_ Có lẽ họ đang sống vui vẻ.. Hôm cưới của thầy cô, mẹ Tố Phương còn gửi thiệp chúc mừng...
Duy ngẩng lên, đôi mắt lạnh nhạt hệt như giọng nói :
_ Không phải như vậy đâu...
_ Sao? _ Thầy MInh lo lắng _ Em biết tin gì ư?
Mỹ Phương nấc lên :
_ Cô Lan... cô ấy hy sinh trên đất Mỹ rồi... Tố Phương đang bay về với lọ hài cốt của cô ấy...
Cô Nguyên buông rơi quyển sách, còn ông Minh... gần như sụp xuống...
_ Thật ư? Sao lại thế?
_ Em mới nhận được tin vào sáng nay... Phương sắp về rồi thầy ơi!
Cô Nguyên đứng bật dậy , nói gấp gáp :
- Anh Minh, mình phải dọn phòng gấp thôi.. Phương sắp về như mong đợi của chúng ta rồi... Phải bù đắp cho con , nhé anh?
_ Ừ !
Nhật Duy cười với ba bạn... Phải tin tưởng vào những gì sẽ xảy ra thôi.. Phương còn nhiều người ở bên cạnh mà... Chắc chắn cô sẽ không cô đơn đâu !
Sân bay Nội Bài...náo nhiệt với vẻ vốn có của nó... Gia đình nội ngoại Tố Phương đều đến đón cô. Duy mua một bó hoa đứng chờ ở rào chắn... Cậu muốn mình là người nhìn thấy Phương đầu tiên... Rất nhớ dáng hình cô , nhớ và bây giờ thì giấc mơ sẽ thành hiện thực... Một năm tưởng như là quá dài đối với một đời người... Lần này, cậu sẽ không để Phương đi , không bao giờ chấp nhận sự xa cách nữa...
Chuyến bay Mỹ _ Việt Nam hạ cánh đúng 10 h. Nhật Duy lặng đi như đang nghe được tiếng bánh xe máy bay nghiến trên đường băng... Thời gian như ngừng lại vì sự chờ đợi căng thẳng... Tình cảm bị dồn ứ lại, khiến tim ai cũng đập rộn ràng... Mau ra đi Phương !
Dòng người từ của phòng kính đi ra, cứ mỗi lúc một thưa mà bóng dáng Phương mất hút... Mọi người lo lắng nhìn nhau... Cô tiếp viên trẻ trung đi ra, ông Minh vội hỏi :
_ Cô ơi... Hành khách trên chuyến bay Mỹ _ Việt Nam... đã xuống hết chưa?
Cô tiếp viên cười :
- Rồi ạ.. Chú tìm người ư?
_ Một cô bé 17 tuổi, dáng cao cao,...ừm...
_ Cô bé đó có phải Tố Phương? _ Một giọng nói thanh thanh vang lên từ đằng sau. MỌi người chợt nhìn ra, ngạc nhiên khi thấy cô tiếp viên khác.. Trên tay cô là những bức thư và một hộp quà...
Ông Minh vội gật đầu :
_ Cô bé có nhờ cháu đưa giùm cho bố cô là thầy Minh lá thư này ! _ cô nói nhỏ _ Phương còn nói , thảo nào bố Phương cũng đến đón... và có ai là Nhật Duy không?
Nhật Duy bần thần bước lên... nói không ra hơi :
_ Em đây...
Mỉm cười như động viên, cô tiếp viên nhỏ nhẹ :
- Cô bé có quà cho cậu... Phương không về trong chuyến bay này đâu... Thôi, cháu chào mọi người... cháu xin phép...
Ông Minh vội vả bóc thư, và đọc lướt nhanh... Mọi người nhìn ông thất thần buông rơi tờ giấy... cũng là lúc Duy xoay bước bỏ đi... Thế là hết... Phương đã không trở về...

" Bố yêu quý của con !
Con gái ngàn lần xin lỗi vì đã có hành động sai trái này... Bố sẽ đau lòng lắm khi nghĩ con bơ vơ trên quê người... Đừng lo cho con... Vĩnh viễn mẹ sẽ lo lắng cho con rồi. Con sống được và sẽ sống tốt... Đừng tìm con nhé...
Con Yêu bố, yêu gia đình mình...
Con, Phương "

******


" Nhật Duy yêu thương...
Phương không xứng đáng với Duy chút nào cả. Phương yếu đuối quá, ngốc nghêch quá khi chọn con đường này... Phương phải trả lại chiếc vòng cho Duy thôi... Hãy quên Phương đi, và tìm một cô gái khác xứng đáng với chiếc vòng và tình yêu của Duy hơn...
Phương yêu Duy... nhưng Phương cũng yêu mẹ rất nhiều... Lời hứa với mẹ, Phương không thể không thực hiện...
Vĩnh biệt Duy...
I love you"

Duy nhìn xuống hộp quà, lẳng lặng mỉm cười như thể đang nhìn một vật vô giá trị... Chẳng còn ý nghĩ gì nữa đâu Phương... Lời hẹn thề Phương đã mang nó đi mãi mãi rồi, chiếc vòng đâu còn gì nữa... Phương gửi lại làm chi?


_ Biến đi...
Người đàn ông to con hất một cô gái nhỏ nhắn ra ngoài cổng. Tiếp theo là chiếc va ly chưa kịp kéo khóa khiến nó bung ra.. Gió thổi lớn quá... Sự tủi cực đã lên đến cực điểm, cô gái đứng sững người... Tiếng **** bới cũng vẫn chưa dứt :
_ Còn cái của nợ này nữa...
Chiếc lọ được ném mạnh ra, cô gái nhoài người với theo... Nhưng gió mạnh quá, cái lọ xoay trượt tay cô và rơi xuống vỡ toang.. Một thứ bột mịn bay theo gió... Cô gái dang tay cố ôm những hạt bụi lóng lánh... Nước mắt tràn mi...
_ Mẹ ơi... Đừng bỏ con !
Gió thổi mạnh... Từng hạt bụi bị cuốn đi nhập nhoè trong bóng tối... Cô gái úp mặt vào lòng tay, thổn thức... Gió cuốn tung những lọn tóc buông xõa của cô...
Cô gái đó chính là Bùi Tố Phương !
Lạc lõng giữa vùng đất Philadenphia, Phương bị vùi dập nhân phẩm, lòng tự trọng... Cô đã chạy trốn tất cả để đi vào vòng đời cay nghiệt... Cô đã mua vé đi Philadenphia và thật trùng hợp chuyến bay đó cất cánh cùng giờ với chuyến bay Mỹ _ Việt Nam... Cô đã liên hệ và bàn bạc với một gia đình giàu có ở đây, để cho cô làm việc tại gia đình này... Công việc hàng ngày là quét dọn, trông trẻ. Nhưng cô thường xuyên bị bà chủ la mắng vì ghen tuông... và họ phát hiện ra lọ đựng hài cốt của mẹ cô... Họ kinh sợ , tống cô ra khỏi nhà khi cơn bão sắp ập đến... Thật bạc bẽo biết bao...
Phương chệnh choạng đứng lên. Mưa bắt đầu rơi... Từng hạt mưa như kim châm vào da thịt. Phương không cảm thấy đau... Cô đã mất mẹ hoàn toàn... Lỗi là ở cô! Hoàn toàn là tại cô... Linh hồn và thể xác mẹ bây giờ đã theo gió vẩn vơ ở đâu nhỉ?... Mưa như thế này... lạnh không mẹ ơi?
Cắn chặt môi, Phương lầm lũi bước đi... ừm... cũng chẳng còn gì nữa cả, ngoài sự căm thù đến tận cùng tâm can... Phương không còn cảm giác sống , chỉ còn là sự tồn tại... Tồn tại trong thành phố này, đất nước này... dù có phải nhuộm đen mình đi nữa... Hãy xem con trả thù đời , mẹ ơi!

Mưa ngớt... thành phố lại tấp nập... Phương ngồi bất động dưới chân tượng lớn... Một vài tên nát rượu đến buông lời tầm xàm... Phương gần như tìm được vật để trút giận... Chúng bị dần một trận, hoảng hồn... lẩn mất...
Một bà lão đi qua, im lặng nhìn Phương với đôi mắt thương cảm... Phương không nói gì, nhìn vô hồn vào một điểm... xa xăm.
_ Cháu gái... cháu không sao chứ?
_ Không có gì tệ hơn được nữa đâu ! _ Phương mấp máy môi...
Nhìn vẻ mặt trắng bệch của cô, bà lão lo sợ... Vốn là một người nhân hậu, bà không thể bỏ cô gái xa lạ này trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng... Bà lại gần, nhỏ nhẹ :
_ Cháu cần một chỗ để sưởi ấm... không sẽ cảm lạnh mà chết đấy !
Phương ngước nhìn lên, héo hắt :
_ Chết... Cháu muốn sống, bà ơi !
Ôm Phương vào lòng, bà rùng mình vì tấm thân lạnh lẽo của Phương... Phương như lả đi... Gọi một chiếc tắc xi, bà lão đưa Phương về nhà mình... Giúp cô ủ ấm bằng chiếc chăn bông nhỏ, và cho cô ăn một bữa ăn đơn sơ, bà hài lòng khi thấy sắc mặt của cô khá hơn... Phương kể cho bà nghe chuyện mình đi tìm việc và mất việc ra sao... Bà cười đôn hậu :
_ Cứ yên tâm mà tĩnh dưỡng... Khi cháu khoẻ, cháu sẽ có một công việc !
Phương nhoẻn cười... Cô nghĩ đến những ông Bụt bà Tiên trong truyện cổ tích , hiện lên giúp đỡ những người nghèo khổ, cô thế... Bà lão này cũng mang lại cho cô cảm giác ấy... Và cô không muốn nhắm mắt lại, sợ đó chỉ là một giấc mơ... Đã lâu lắm rồi... Phương chẳng giữ được cái gì trong tay mình cả... Sợ cũng là lẽ tất yếu thôi... Nhưng cơn buồn ngủ đã kéo sụp mi mắt cô xuống, trước khi chìm vào giấc ngủ, Phương lảm nhảm :
_ Bà đừng biến mất nhé... Đừng biến mất...
Bà lão mỉm cười, sửa lại chiếc chăn cho Phương... Tội nghiệp cô gái nhỏ !

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap21
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến