Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap33

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap33   Tue Sep 13, 2011 4:14 pm

Nhật DUy vui vẻ dựng xe ở sân , đi thẳng vào nhà. Bố mẹ cậu và Thục Uyên đang ngồi ăn cơm. Thấy cậu, bà Trang Nhung ngạc nhiên :
_ Sao con về sớm vậy? Mẹ tưởng gia đình Tố Phương sẽ giữ con lại đến tối chứ?
Nhật DUy sà vào bàn, tươi cười :
_ KHông, con có việc nên xin phép về sớm... Chà, ngon quá !
Thúc Uyên nhìn Duy một cái, giọng châm chích :
_ Anh mà cũng biết ngon sao? Cả nhà tưởng anh tu rồi !
DUy lừ mắt, nhận bát cơm từ tay mẹ. Ông Hoàng vặn :
_ Có chuyện gì mà con khác thường thế?
Gắp một chút rau cho vào bát, Duy làm vẻ ngây ngô :
_ Thế thường ngày con không như thế này sao?
Ông Hoàng cười, còn Bà NHung thì lắc đầu :
_ MẶt anh lúc nào cũng khó đăm đăm ấy, đến mẹ anh còn ớn...
_ Con nhận giấy báo của trường Stanford về ngày nhập học !
Cả ba cùng kinh ngạc. Duy thì thản nhiên :
_ Con tìm được một suất học bổng của trường vào mất tháng trước, chỉ có trường này là lấy sinh viên sớm, con làm hồ sơ rồi thi luôn... Họ chuẩn bị mọi cái cho mình mà !
_ Con không hỏi ý kiến bố mẹ sao? _ Ông Hoàng kêu lên _ Đi du học chứ có phải đi chơi đâu mà có thể tùy tiện như thế hả?
Uyên nhìn sâu vào mắt Duy, không tìm thấy một sự hối hận hay nao núng nào . Bà Nhung thì bình tĩnh hơn, hỏi nhỏ :
_ COn học gì bên đó !
_ Quản trị kinh doanh ạ !
_ KHông đâu bắng thực tế đâu con. Con cứ ở nhà, học và theo bố đến công ty nắm bắt tình hình có hơn ôm đống sách vở đó , lại xa nhà không?
Ông HOàng cũng đấu dịu :
_ Du học cũng tốt thật đấy, nhưng mà còn nhiều cái quan trọng hơn. Con không thương Tố Phương sao?
Nhật Duy đứng dậy, nụ cười đã tắt trên môi , cậu nói nghiêm túc :
_ Con mướn sang Mỹ học, chỉ thế thôi. Con muốn đi bằng đôi chân của mình, xin bố mẹ đừng ngăn cản... Một tuần nữa con sẽ đi !
Nhật DUy bỏ đi, ông bà Hoàng bất lực nhìn nhau. Uyên thì thở dài... Mục đích của anh là thế ! Muốn tự mình sang Mỹ để tìm Phương, dường như đã trở thành nỗi khao khát khiến anh bỏ qua tất cả mọi suy nghĩ của người khác...Mối tình đầu của anh sâu nặng đến mức Uyên phải ngạc nhiên... Cô đã yêu thương anh, muốn chiếm hữu anh nhưng không bao giờ khao khát bằng hết cả ý chí và con tim như thế... Hai năm qua, anh đã sống như thế nào hả Duy?

Thục Uyên gọi điện báo cho HÙng biết chuyện Duy sẽ đi du học , khiến cậu thấy ghen tỵ. Cậu còn những một năm nữa mới có thể thực hiện ước mơ sang bên đó tìm Phương... SInh sớm một năm kể cũng có nhiều thuận lợi thật !

Cậu gác máy và đi xuống lầu. Bố đã đi làm về với dáng vẻ mệt mỏi. Đôi mắt ông trũng sâu, trán nhiều vết nhăn hơn, tóc thì gần như bạc trắng. Việt Hùng biết bố đang lo lắng nhiều vì công việc làm ăn đang xuống dốc. Hàng hóa sản xuất ra không tiêu thụ được.. Mọi con đường đều bị công ty lớn chặn đứng. Bố cậu bảo công ty đó muốn thao túng thị trường và muốn ' nuốt chửng " các công ty con trong đó không loại trừ công ty của bố. Cậu không biết đó là công ty nào nhưng thực tâm trong lòng, cậu mong có thể giúp bố được phần nào.. Cũng chỉ tại mình còn quá nhỏ !
Bà Huyền cầm đỡ lấy chiếc cặp từ tay chồng. Bà đưa cho chồng một cốc nước cam, rồi ngồi xuống cạnh chồng, hỏi han :
_ Chuyện tệ hại lắm sao?

_ Mình à... công ty chắc phải đóng cửa quá... Cái lão ấy o ép chúng ta tới đường cùng rồi. Nếu không phá sản thì cũng sẽ thành công ty con của công ty HUy Hoàng thôi...

Bà HUyền thở dài :
_ Tôi không ngờ ông ta lại như thế !

_ Em còn luyến tiếc lão ta ư? _ Người chồng bỗng nổi sùng lên , khiến bà Huyền giật bắn, ấp úng :

_ Không... tôi...

_ Lão ta cậy quyền, cậy thế chặn đường sống của chúng ta. Lão ta không biết bà là vợ tôi đâu... nếu biết ... lão ta sẽ đến và tôi sẽ mất vợ mất con...

Bà Huyền ôm mặt, nước mắt rơi lã chã.. Giọng bà vang lên đau đớn :
- Sao anh lại có thể nói thế ... Em đã quên ông ta lâu rồi... Trong tim em giờ chỉ có anh ... Thế mà...
Việt HÙng đứng sững ở cửa phòng, lắng nghe. Bố mẹ đang nói những điều gì thế không biết? Những điều xa lạ quá chừng ...

GIọng bố chì chiết :
_ Ai tin đây? Ngày xưa em yêu lão ta say đắm đến nỗi có thể chết vì lão... Tôi đã đến với em và nhận là bố đứa trẻ khi lão ta không thể và không biết... Tôi đã coi thằng HÙng như con đẻ , có khi còn hơn nữa ấy chứ... Lão ta định cướp hết ư? Công ty của tôi, vợ của tôi, con của tôi sao?

HÙng bấu chặt tay vào cửa... Không còn suy nghĩ được gì nữa...

Bà Huyền van xin :
_ Xin anh nói nhỏ thôi , thằng HÙng đang ở trên phòng... Nó mà biết chắc không chịu nổi đâu...

_ Bà hãy nhớ kỹ chuyện này. Dù có thế nào đi nữa, có phải sống nghèo khổ tôi cũng không cần tới sự thương hại của ai. Em mà đi van xin người ta... là sẽ biết tay tôi...

Bà HUyền cúi đầu lặng lẽ khóc . Những dòng nước mắt đau khổ của gần hai mươi năm bà dồn nén trong lòng. CHồng bà, người đàn ông chịu nhiều thiệt thòi nay đã nổi giận khi không chịu đựng nổi... Nỗi đau của mối tình đầu lầm lỗi xưa kia nay mới tấy đỏ, dằn vặt hai vợ chồng bà... Bà đâu biết ngoài cửa kia đứa con trai bà yêu quý đang phải trải qua một nỗi đau đớn của sự lừa dối và sự hụt hẫng.

Việt HÙng lặng lẽ đi lên phòng. Cậu không khóc như khi xưa nữa nhưng lại muốn đập phá một cái gì đó cho hả giận. Không thể có chuyện đó... Cậu không tin cậu lại không phải là con của bố... Thời thơ ấu, niềm tự hào vì giống bố như đúc đã làm cậu sung sướng biết bao . Bố đã cho cậu những niềm mơ ước, hoài bão vĩ đại... Cậu phải chiến thắng trong bất lỳ hoàn cảnh nào, không được thua dù là cái nhỏ bé nhất... Rút ra từ cuộc đời bốm cậu đã công nhận bố là người thành đạt và ngưỡng vọng như một thần tượng... Giờ cậu mới hiểu bố cảm thấy thế nào khi suố đời bố thua người đó... Cậu là nỗi đau của bố... Bố vẫn mãi là người thua cuộc khi cậu còn tồn tại trên cõi đời này...

Việt HÙng úp mặt xuống gối , chỉ mong những điều cậu nghe thấy là những gì xảy ra trong giấc mơ. Cậu không phải là con của bố mà là của một người đàn ông khác. Cậu là kết quả của một cuộc tình vụng trộm và bố đẻ thì không biết có sự tồn tại của cậu trên đời... Và... Nhật Duy lại là anh cùng cha khác mẹ của cậu...

Mẹ ! Mẹ đã giấu cậu trong nỗi đau của người phụ nữ bị phụ tình. Bố đã giang tay đón cậu và trao cậu cả thế gian tình thương yêu... Xót xa lắm chứ ! Đau đớn lắm chứ ! Khi ta có trong tay một vật thiêng liêng, gắn bó với ta hàng hơn chục năm trời bỗng dưng tuột mất và rơi xuống biển sâu. Ta có dám nhảy xuống để lấy nó lên không? Mà có nhảy xuống có dám chắc nó là của ta nữa không? hay nó đã là của kẻ khác....? Một sự thất vọng tràn lên trong cậu. Ông trời đã trao cho cậu người bố tuyệt vời nay lại lấy đi ... Cậu đã làm gì đắc tội với ông trời đâu?

HÙng vò đầu... Nước mắt từ đâu ứ ra, nhưng nhức cả ở trong tim... Cậu nhớ tới tuổi thơ tươi đẹp của mình... Những vòng ôm, nụ hôn của bố dành cho cậu... Có bao giờ bố là người xa lạ đâu... Chẳng thể có thay đổi nếu như ta không thay đổi , đúng không nhỉ?

Việt Hùng vùng dậy, lau nhanh những giọt nước mắt yếu đuối... Cậu lấy lại tinh thần để đi xuống dưới lầu. Cậu sẽ làm như không biết gì, không có gì xảy ra cả, sẽ hỏi bố chuyện công ty, giúp mẹ dọn cơm cho cả nhà... HÙng sẽ làm cho gia đình không thể khác xưa dù cho vết thương trong lòng bố mẹ đang tấy đỏ, còn trong cậu nó vẫn đang lan rộng...

Sáng thứ 5, ông Hoàng bực bội đến công ty, trong ông vẫn còn nguyên cơn giận bừng bừng như lúc ở nhà... Nhật Duy đã biến bữa ăn sáng thành địa ngục... lửa khi tuyên bố đã dọn đồ và chỉ chờ cấp visa là... bay qua Mỹ... Nó khiến cho những người lớn trong nhà giận tím người vì bị qua mặt như những đứa con nít... Thật không hiểu đứa con ngoan ngoãn của mấy ngày trước biến đi đâu mất , giờ ông chỉ thấy một bức tường đá vững chắc, kiên định trong nó... Càng giận, ông càng thấy mình bất lực, tưởng như mình đã già đi, không còn sức lực đã tiếp tục sự nghiệp gia đình này nữa... Nếu như ông không chờ được Nhật Duy trở về? Và nếu như nó không trở về?...

Ông Hoàng đẩy cửa phòng làm việc... Đôi mắt ông chạm vào ánh mắt một người... Mọi thứ như sụp xuống... Cả một trời quá khứ xa xôi ào ạt chảy qua người ông và dừng lại tại khoảnh khắc ông nhìn thấy bà _ mối tình muộn mằn sau cuộc hôn nhân gượng ép... Vậy mà cũng đã xa lắm rồi...
Sau ba mươi phút nói chuyện, bà Huyền bước ra khỏi phòng với những giọt nước mắt còn sót lại sau khi đã lau sạch bởi đôi bàn tay run run... Trợ lý Vinh gặp bà ở ngang cửa, hơi ngạc nhiên nhưng cũng không quan tâm nhiều... Có lẽ lại là một chủ sở hữu doanh nghiệp nào đó đến... cầu xin Huy Hoàng buông tha... Nhưng thương trường là chiến trường... chẳng có lý gì một người sắt đá như ông Hoàng lại thay đổi kế hoạch cả !
Anh đẩy cửa vào, chết sững khi thấy ông Tổng giám đốc ngã sóng xoài trên bàn làm việc, đôi mắt và đôi môi tím tái... Vinh vội vã gọi xe cứu thương...

Hai ngày sau, Nhật Duy trở thành Tổng giám đốc thay bố điều hành công việc... Ông Hoàng không còn khả năng hồi phục được sức khoẻ như xưa, ông vĩnh viễn phải lệ thuộc vào chiếc xe lăn ! Nhật Duy chỉ còn một cánh cửa duy nhất cho tương lai của mình... Hai ngày như một cơn bão, cuốn phăng tất cả những dự định lớn lao mà Duy đã xây dựng trong hai năm kể từ ngày xa Tố Phương... Hình như Phương đã xa lắm rồi...

Nhật Duy tựa đầu vào thành ghế, mệt mỏi vì thiếu ngủ... Nhưng cứ khi nhắm mắt là cậu nghĩ ngay đến chuyện mình sẽ gặp ác mộng... Ban ngày đã là những cơn ác mộng rồi, cũng đã là quá đủ !... Chẳng hiểu từ đâu sinh ra những buồn thương này nhỉ? Hai năm trước hay là một năm trước... hay là ngày hôm kia khi cậu nhận ra cậu cứ để mất dần những dấu hình của Phương... Giờ đến một cơ hội để tự mình đi tìm cũng đã hết... Tại ai nhỉ? Tại cậu không biết giữ Phương lại... Tại cả hai chưa có đủ hai bàn tay lớn để nắm thật chặt tương lai? Tại... căn bệnh của bố... tại...
Duy giật mình mở toang mắt khi nghĩ tới đây. Cậu vội vàng bấm chuông gọi trợ lý Vinh... Căn bệnh này không dễ gì đánh gục bố cậu nếu như...


Trợ lý là một chàng trai trẻ có thâm niên làm việc hai năm làm việc. Anh là một người năng nổ , nhiệt thành với công việc nên được ông Hoàng quý trọng... Mọi việc trong công ty, từ lớn đến bé đều qua tay anh cả... Đối với anh, Ông Hoàng là một ông chủ khắt khe nhưng tốt bụng. Ông nghiêm minh trong việc khen thưởng và chê trách. Làm việc với ông đã quen tính, nay bắt buộc phải đổi chủ... kể cũng hơi khó chịu... Hơn nữa, ông chủ mới này lại chỉ là một tên con nít vừa mới rời trường cấp ba... liệu có làm được việc gì?

Vinh đẩy cao gọng kính rồi mới từ tốn bấm chuông. Cửa mở một cách lạnh lùng, Vinh nghe lo lắng trong lòng... Anh bước vào trong, nhũn nhặn :
_ Chào... Tổng giám đốc... tôi...

Nhật Duy đứng dậy, bước ra khỏi ghế, dịu dàng trả lời :
_ Vâng, chào anh... Mời anh ra bàn uống nước... tôi có chuyện muốn nhờ anh !

" Chưa gì đã thế rồi ! " _ Vinh nghĩ thầm nhưng cũng làm theo lời của Duy. Anh quan sát ngấm ngầm ông chủ trẻ, ngạc nhiên khi thấy Duy có một vẻ đẹp hoàn toàn khác bố mình... Ông chủ trẻ này có một vẻ thâm trầm không đáng có ở lứa tuổi 18... nhưng đôi mắt sâu thăm thẳm, vừa trong sáng vừa nhiệt thành lại làm Vinh tin tưởng... anh ngồi xuống ghế, bình tĩnh hơn so với lúc trước rất nhiều.

_ Tôi là Nhật Duy ! Cứ phải giới thiệu lại cho đúng ! _ Duy hơi cười _ Thiết nghĩ , thiết lập một mối quan hệ thì nên bắt đầu bằng tình bạn thì sẽ bền chặt hơn... nên tôi rất muốn cởi mở với anh...

_ Tôi chỉ là trợ lý thôi mà ! _ Vinh kêu lên , mặt nhăn lại như đang nghe phải chuyện khôi hài. Nhưng rồi chợt nhận ra thái độ vô ý của mình, anh bối rối nhìn xuống ly nước.

_ Trợ lý của Tổng giám đốc thôi... Chứ anh Vinh là bạn của Duy được không?
Vinh ngẩng lên bắt gặp nụ cười nhẹ của Duy... Duy bất chợt nhún vai :

_ Đấy là một đề nghị... giao kết hợp đồng ! Anh không nhất thiết phải trả lời ngay... Nhưng quả thực thì...

Duy đưa mắt nhìn xung quanh, giọng trở nên trầm buồn :
_ Hai ngày qua như một giấc mơ, bỗng chốc biến một đứa trẻ thành ông chủ của hàng ngàn con người... Anh có thấy vô lý không?

Vinh định gật đầu, nhưng vì không hiểu ý của DUy nên không dám. Anh chọn im lặng để đáp lại câu hỏi ấy. Duy phẩy tay :
_ Thôi, bỏ qua đi. Dù gì thì tôi cũng đã trở thành như vậy rồi... Không làm thì cũng ép phải làm thôi...

_ Vâng !

_ Anh hãy giúp tôi nhé !

_ Vâng ! _ Vinh buột miệng như người bị ra lệnh. Để chữa ngượng anh nhìn thẳng vào mắt Duy...HÌnh như đôi mắt càng sâu thẳm hơn thì phải !

DUy ngồi thẳng lưng lên một chút, nghiêm nghị hẳn :
_ Có chuyện muốn nhờ anh...

_ Tôi sẽ cố !

_ Anh là người đầu tiên phát hiện ra bố tôi khi ông ngất trong phòng này?

Vinh gật đầu, chờ đợi :
_ Anh có thấy gì lạ không? Chẳng hạn như ông có tiếp xúc với ai trước đó?

_ Cậu... Tổng giám đốc nghi ngờ gì ư? _ Vinh thốt lên _ Tôi nghĩ là...

Những hình ảnh lướt nhanh trong đầu Vinh , anh dợt đi dợt lại nhiều lần... Cuối cùng dừng lại hình ảnh người đàn bà với gương mặt buồn thảm...
_ Sao?

_ Có... một người ! _ Vinh ngập ngừng _ Nhưng tôi nghĩ là...

_ Anh biết bà ấy không?

_ Không... nhưng tôi thấy quen lắm... À, hình như là bà Huyền _ vợ giám đốc công ty Thành Trung thì phải !

Nhật Duy tựa người vào thành ghế, khẽ cười :
_ Bố tôi luôn dùng thủ đoạn... Tôi muốn gặp bà ấy để hỏi vài điều... Và anh có thể mang cho tôi hồ sơ về công ty Thành Trung?

Vinh gật đầu. Anh nghĩ là Duy đã muốn chấm dứt câu chuyện nên đứng dậy. Duy cũng thế, cậu hơi nghiêng mình như chào Vinh, nhưng không nói câu nào...Ý nghĩ cậu trôi dạt vào một miền xa xôi, nơi chỉ còn có giận dữ và thù hằn...
Buổi chiều, Duy nhận được tập tài liệu về công ty Thành Trung... Cậu điểm qua những thành viên trong gia đình ông giám đốc và bất ngờ khi đọc đến tên Việt Hùng... Ra cũng là những người... quen, không đến nỗi xa xôi lắm ! Duy nhớ đến đôi mắt cương nghị của Hùng và thầm ngạc nhiên vì sao mình lại có thể nhớ như thế... Đã một năm nay, trong tâm trí cậu chẳng có gì... ngoài hình ảnh Tố Phương...

Một chút nữa là Duy không tập trung được vào tập tài liệu nếu như không thấy những con số thâm hụt của công ty Thành Trung... Cậu nhớ ra mục đích của mình, lòng cồn lên một nỗi tức giận không tên... Phải biết được tại sao số phận lại trêu ngươi cậu như thế... Phải biết rõ để mà đấu tranh lại...Nếu chia cắt mãi mãi thì làm sao có thể sống hạnh phúc được nhỉ?
Cúi xuống nhìn thật kỹ những con số... Duy lật trở lại , thấy rõ số nhà của gia đình ông giám đốc này... Bên ngoài, trời đổ nắng những vệt dài...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap33
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến