Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap39

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap39   Tue Sep 13, 2011 4:20 pm

Phương và Duy đi đến một thống nhất, nói thật ra là chỉ Phương quyết định là cả hai tạm chia tay lúc này, và sẽ gặp lại khi cô sắp xếp xong mọi chuyện ở đây. Vinh đóan cô phải mất đến vài ngày chứ không thể trong một vài giờ như Duy đang tin tưởng. Trong xe, Vinh cố gắng không để những thắc mắc của mình lên tiếng, nên gần như hết quãng đường anh chỉ quay mặt ra ngòai … nhìn ngắm phố xá. Duy thì như chìm vào trong một cõi mộng nào đó, chẳng có vẻ như đang vui vẻ vì vừa mới tìm lại được hạnh phúc, cũng chẳng có vẻ lo buồn … cho cái hợp đồng béo bở mà bao nhiêu công nhân đang ngày đêm mong đợi… Vinh hết thở ngắn rồi lại thở dài. Và cuối cùng, như không chịu đựng nổi nữa thì anh quay phắt vào, bắt gặp cái nhìn dò hỏi của Duy, anh chựng lại. Xe bỗng giảm tốc độ, rồi dừng hẳn. Duy mỉm cười:

_ Hãy ngăn những thắc mắc của anh lại! Chỉ cần cố vài bước nữa thôi!

Vinh thấy trên môi Duy là một nụ cười, ngay lập tức anh biết mình sẽ chẳng thỏa mãn gì nếu như …thắc mắc vào lúc này. Anh lại thở dài, đi vào trong khách sạn sau khi vẫy tay chào tạm biệt anh chàng tài xế!

Trong khi đó, với một quyết tâm vượt bực, Phương đi vào trong nhà. Cô không tìm thấy bà Burton và Eliza trong phòng khách… Chỉ có mình Paul đang đứng bên bar nhỏ, trên tay là ly rượu đầy… Anh lặng lẽ uống cạn một hơi, rồi quay ra, lạnh nhạt nhìn Phương. Phương hít thật sâu, ngẩng đầu lên và bắt mình phải đối diện với anh. Cô biết, nếu lúc này mà cô lẳng lặng chạy trốn thì cô sẽ vĩnh viễn mất đi một người anh… một ân nhân… một người đáng quý trọng…Phải nén lòng lại thôi!

_ Cô còn ở đây sao? _ Paul là người lên tiếng trước_ Kể cũng như một trò đùa …tôi tự tay cầm con dao đâm vào trái tim mình… Buồn cười thật!

Paul lại rót thêm một ly rượu nữa. Anh nâng ly lên, cười nhạt:
_ Chúc mừng cô … Chúc mừng cho sự gặp mặt … Chúc mừng cho sự mù quáng của Paul Burton!
Xong thì anh uống, bật cười như thể đang nghe một câu chuyện tiếu lâm. Nhưng tiếng cười khô khốc, vô hồn như đôi mắt xanh của anh hiện giờ … Anh lẩm bẩm giữa những tràng cười:
_ Chúc mừng … chúc mừng …

_ Anh Paul! _ Phương bước thêm một bước, nhưng cô chựng lại khi Paul hét lên:

_ Ở yên đó! Tôi cấm cô lại gần tôi. Cấm cô làm tổn thương tôi thêm nữa…

_ Em xin lỗi! _ Phương lặng lẽ nói_ Lỗi hoàn toàn tại em!

_ Tại cô! _ Paul nhếch môi_ Đúng rồi, tại cô cả! Tại cô không yêu tôi, tại cô lúc nào cũng buồn lằng lặng, tại cô lúc nào cũng xa cách ... Tại cô như thế nên tôi mới yêu cô, chờ đợi cô, lặng lẽ ở bên cô … Để rồi …

Paul lại uống thêm một ly nữa, hơi nguẩy đầu như cố xua đuổi những ý nghĩ vừa qua. Hình như anh thấy thấm mệt…Rất mệt … Con đường phía trước sao mà chông chênh thế! Không có ánh sáng, không có bạn đồng hành … Lúc nào anh cũng cô độc! Cô độc từ rất lâu rồi!

_ Em phải về Việt Nam!

Paul ngẩng lên, không ngạc nhiên. Ồ, tất nhiên là như thế! Anh không là gì trong đời cô cả! Hòn đá cũng có thể ngăn bước chân cô trên đường đi … còn anh thì không!
_ Về với Nhật Duy!

Em lúc nào cũng tàn nhẫn! Paul uống cạn ly rượu. Rượu nhạt như … như gì nhỉ … à … như cuộc đời anh! Sao bây giờ anh mới nhận thấy cuộc đời mình tẻ nhạt nhỉ?
_ Anh đừng uống rượu như thế! _ Phương kêu lên như mất hết kiên nhẫn, nhưng ánh mắt cô thì van nài_ Em xin anh … Anh hãy trở về con người anh đi … Có như thế, em mới yên tâm…

Con người tôi? Có còn gì để trở về? Mà nếu tôi trở lại là tôi … em có ở bên tôi? Paul lại nhếch môi, tự thưởng cho mình một ly rượu nữa vì đã … mạnh dạn nghĩ như thế trong tình huống này. Kể ra cũng dũng cảm thật!

_ Ngày mai …

_ Đi đi … đi ngay bây giờ! _ Paul nhẹ nhàng nói_ Cô ở đây thêm một chút nào nữa thì chỉ thêm mệt. Chẳng phải cô chờ đợi cơ hội này lắm hay sao?

Phương mở to mắt ngạc nhiên. Không nói được lời nào, mà thật sự thì cô cũng không muốn nói gì nữa. Cô đã chọn lựa rồi, và ai cũng nhìn thấy sự chọn lựa ấy… Nói thêm nữa là đưa con dao cho Paul tự cứa vào mình mất. Cô không có quyền ấy, không có quyền làm anh đau khổ thêm!

_ Đi ngay đi! _ Paul đứng thẳng người lên, hét lớn_ ĐI NGAY ĐI!

_ Vâng! _ Phương khẽ gật đầu _ Em cảm ơn … và xin lỗi anh lần nữa!

Nói xong, Phương quay lưng bước đi. Khi ra khỏi phòng rồi cô còn nghe thấy tiếng ly vỡ choang ở phía trong. Úp mặt vào tường, Phương ngăn mình không được khóc… Nhưng nước mắt vẫn cứ rơi như không còn gì ngăn được nó nữa.
Phương tới khách sạn nơi Duy ở ngay sau đó, để sáng hôm sau, cả ba ra sân bay sớm. Vinh thì vẫn chưa hết ngạc nhiên về những gì đang diễn ra. Quá nhanh… như những cơn bão không báo trước được… Mới có vài ngày trước, Phương bặt vô âm tín, thế mà bây giờ, cô ngồi đây, bên cạnh Nhật Duy, cười nói như thể hai người chưa từng xa nhau … 5 năm! Thật không thể nào tin nổi!
_ Phương là một hiện tượng, phải không anh Vinh? _ Phương nhoài người qua Duy để nói chuyện với Vinh.
Vinh hơi bối rối vì chưa hiểu câu hỏi. Phương lắc nhẹ đầu:
_ Vì xuất hiện vào cuộc sống của các anh quá nhanh ấy mà!
Vinh thộn mặt ra, nghĩ ngợi. Duy bật cười, anh nắm lấy tay Phương, đẩy nhẹ cô ra, lắc lắc đầu:
_ Không nên chạm vào những … thắc mắc băn khoăn của anh ấy, trừ khi Phương muốn mất cả một chuyến bay … lãng mạn bên Duy!
Vinh liếc mắt nhìn rồi nhún vai. Cuối cùng anh tặc lưỡi:
_ Tôi lo … cho cái hợp đồng quá! Ai đời một bên đối tác lại chạy lẹ như thế này chứ!
“Ấy là chưa nói đến chuyện cuỗm mất cô vợ chưa cưới của người ta đi!” _ Vinh nghĩ thầm. Phương không quay lại nhìn anh, nhưng anh nghe thấy tiếng cô rõ ràng gẫy gọn:
_ Paul là người rất rõ ràng. Anh ấy chưa bao giờ đánh đồng chuyện công và chuyện tư!
_ Ai biết đâu! _ Vinh lẩm bẩm dù đã thấy vững dạ hơn. Nhưng bây giờ trong đầu anh lại xuất hiện chuyện khác, và anh vọt miệng hỏi:
_ Thế cô không đi học sao?
Duy quay sang Phương, có lẽ đây cũng là điều băn khoăn duy nhất của anh. Phương quay vào, mỉm cười:
_ Anh biết đấy … Có một số ngoại lệ cho một số sinh viên…
Vinh nhớ đến bộ sưu tập mê hồn của cô mà anh mới được thưởng thức. Ngoại lệ cho những sinh viên xuất sắc! Cũng không khác với Việt Nam là mấy. Anh nhìn vào Duy, hơi trêu chọc:
_ Tôi biết những ngoại lệ ấy… Những sinh viên xuất sắc, đôi khi được nuông chiều quá mức, nghỉ học … như cơm bữa và … gây ra một số chuyện rắc rối!
_ Thế anh muốn tự mình giải quyết hàng đống tài liệu sao? _ Duy thản nhiên nói, rồi quay sang Phương, mỉm cười _ Thế thì cứ thoải mái với những ngoại lệ ấy phải không?
Dĩ nhiên anh không thể … lý luận nổi với hai con người này! Tốt nhất là kéo mũ lại, nhắm mắt vào, ngủ một giấc … để ngăn những băn khoăn, lo lắng đang cồn trong ruột. Người trong cuộc không lo thì mắc mớ gì một người ngoài cuộc như anh lại …lo lắng như thế nhỉ? Buồn cười thật!... Nhưng anh sợ bão tố xảy ra trong công ty Huy Hoàng lắm, mà chắc chắn anh sẽ bị lôi vào cơn bão ấy với một trách nhiệm nặng nề là … không ngăn cản họ lại! Bão sẽ lớn lắm đây!
Duy vẫn giữ chặt bàn tay của Phương và vẫn giữ nụ cười trên môi. Giấc mơ của anh đã thành hiện thực ở ngay bên cạnh anh, đang cùng anh trở về… Anh biết ở phía trước còn một bức tường chắn nữa, nhưng khi người ta đang hạnh phúc thì điều ấy có ý nghĩa gì. Anh sẽ vượt qua hết để giữ Phương lại, giữ mãi mãi trong vòng tay mình…
_ Khi trở về…_ Phương thì thầm_ Có lẽ sẽ phải đối mặt với nhiều thứ…
_ Sẽ có Duy ở bên cạnh! _ Duy khẳng định_ Bây giờ Duy đã hoàn toàn làm chủ cuộc đời mình rồi.
Ngả đầu trên vai Duy, Phương nghe mọi thứ đều trở nên nhẹ thênh thang. Những lo âu phía trước như đang có cánh và đang bay khỏi đôi vai bé nhỏ của cô. Và đâu đó xung quanh vang lên những khúc nhạc miên man về niềm hạnh phúc đang được nhân đôi… Cô đang bay… đang bay về phía hạnh phúc, về với quê hương, về với gia đình. Đã bao năm, bây giờ niềm thương nhớ mới nguôi ngoai. Chắc hẳn mẹ đang rất vui , phải không mẹ?
Sân bay náo nhiệt khiến lòng Phương thêm ngây ngất. Cô có cảm tưởng tất cả mọi người đang cười nói với cô, chào đón cô trở về. Đưa mắt ngắm nhìn quang cảnh xung quanh và lần đầu tiên cô cảm thấy yêu cái không khí này, yêu những chiếc máy bay… những con đường dài… chúng đưa cô đi rồi lại đón cô trở về, vẫn giống như ngày hôm ấy! 5 năm… tất cả đều không thay đổi, thật tuyệt biết bao!
Duy bất chợt kéo cô về phía mình, ôm thật chặt trong vòng tay, thì thầm:
_ Cho cái ngày cách đây 4 năm! Duy đã chờ đợi phút giây này biết bao… Chào đón Phương trở về!
Phương mỉm cười, giấu mặt trong bờ vai rộng rãi của Duy. Bên cạnh, Vinh quay đi, mỉm cười nhẹ nhàng. Chẳng cần biết có những gì sẽ xảy ra… chỉ cần biết họ đã yêu nhau như thế nào, chờ đợi nhau ra sao … và bây giờ họ đã ở bên nhau, thế là đủ!
_ Tôi … tôi nghĩ là …
_ Duy đưa em về nhà ông ngoại, được không ạ? _ Phương hé mắt hỏi Vinh.
Tất nhiên Vinh gật đầu, nhún nhẹ vai:
_ Vậy tôi về nhà một mình vậy! Hai người cẩn thận nha!
_ Chào anh!
Cả hai cùng nói nhưng có vẻ như vẫn chưa muốn chấm dút cảm giác được … chào đón nhau trở về. Vinh bỏ đi một nước, tâm trí vẫn không rời khỏi đôi tình nhân, suýt nữa thì đâm phải một quý cô xinh đẹp. Anh đưa mắt nhìn ra xa, đột nhiên thấy ngạc nhiên khi xung quanh có rất nhiều đôi tình nhân đang chìm đắm trong không gian riêng của họ. Cuộc sống và tình yêu, đúng là không thể nào tách riêng biệt được!
Phương kéo Duy lên xe buýt. Xe giờ đã chật người, không còn lấy một chỗ trống. Duy ghé vào tai Phương nói nhỏ:
_ Lại phải trình diễn… thời trang rồi!
_ Đối với người tự tin vào vóc dáng của mình thì… không vấn đề!
_ Tuyệt đấy!
Phương cười. Một tay Duy bám nhẹ vào cái tay cầm, một tay kia kéo Phương đứng tựa sát vào mình. Phương đưa mắt nhìn mọi người, lắng nghe mọi người nói, trong lòng run run… Không còn tiếng Anh, không còn cảm giác xa cách… Ngay cả đến không khí để thở cũng rất quen thuộc! Phương lơ đãng nhìn ra ngoài. Những cánh đồng đang đổ ải, rộng bát ngát. Những ngôi nhà nhỏ bé núp dưới những tán cây trứng cá có lác đác quả đỏ. Nhiều người đang mải miết đạp trên những chiếc xe nhỏ, gương mặt ngời lên vẻ hài lòng thầm lặng… Chốc chốc xe lại dừng lại, nhận thêm khách. Một cô bé nhỏ vô tình dẫm phải chân Phương khi lùi lại lấy chỗ bám, cô bé lúng búng lời xin lỗi. Phương thấy thật dễ thương, cô bé đó không có nói” I’m sorry!”!
Phương nói thầm điều đó với Duy khiến anh phì cười. Một số người nhìn lại, tò mò. Phương nói nhỏ:
_ Họ quan tâm đến những người xung quanh!
_ Phương nghĩ mình đi lâu lắm à?
_ Đủ để thấy mọi thứ thật dễ thương!
Duy gục đầu lên vai Phương để giấu đi tiếng cười của mình. Ở Phương, mọi thứ mới … “ thật là dễ thương!” …
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap39
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến