Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap41

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap41   Tue Sep 13, 2011 4:23 pm

Phương đứng lặng trước ngôi nhà suốt một thời gian ấp ủ giấc mơ đoàn tụ của mình. Trong lòng bằng lặng những ý nghĩ buồn tủi cho bản thân, cho mẹ và cho giấc mơ ba người. Suốt 4 năm, kể từ ngày mẹ ra đi, Phương đã không còn mơ giấc mơ đó nữa, thay vào đó là những cơn ác mộng triền miên nước mắt. “Bố sẽ không bao giờ biết được rằng … đối diện với hạnh phúc của bố khó khăn như thế nào , cũng chẳng biết được tình yêu của con dành cho bố cũng đã ngang bằng nỗi oán hận ! Bố chẳng biết được đâu …”
Phương bấm chuông, và chờ đợi. Không biết người ra mở cổng là ai? Bố hay là cô Nguyên? Mà là ai thì cũng đâu còn quan trọng gì nữa nhỉ? Mọi điều đã như ở rất xa!
Phương nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau những bóng cây. Tim cô đập mạnh. Rồi bóng người xuất hiện giữa cái nắng buổi chiều nhợt nhạt. Người ấy đứng sững khi nhìn thấy Phương. Phương bước lên một bước, cố gắng nở một nụ cười thật tươi:
_ Bố … con đã về!
Hình như Phương nhìn thấy những giọt nước mắt trên gương mặt đã có rất nhiều nếp nhăn của bố. Nhưng ông đã nhanh tay lau đi, bước thật nhanh ra phía cổng, lật đật mở khóa. Phương giữ tay ông lại, tự mình đẩy cổng ra, bước vào. Cô thì thầm:
_ Giống như ngày xưa… con chỉ đi chơi về thôi mà!
Ông Minh ôm con gái thật chặt, không thốt lên lời vì những cảm xúc cứ cuồn cuồn trong lồng ngực. Đây không phải là một giấc mơ, ông đang ôm đứa con gái yêu trong lòng, nghe hương thơm của nó, nghe tiếng nó nói thì thầm … Mọi điều đều rất thật… và hạnh phúc này cũng thật biết bao!
_ Phương…Bố nhớ con, bố mong con rất nhiều! Cuối cùng thì con đã trở về rồi!
Phương hơi tách người ra, nhìn thật lâu trên gương mặt của bố mình. Nhận ra mắt ông ướt nước, nhận ra thời gian đã in dấu rất nhiều trên vầng trán cao, nhận ra những nét quen thuộc và gần gũi đang ở ngay tầm tay của cô… chỉ cần đưa tay lên là chạm được vào, không phải là mặt tấm ảnh lạnh giá nữa. Thời gian qua, cô cũng nhớ bố rất nhiều…rất nhiều…
_ Bố ơi!
Phương giật mình bởi tiếng gọi trong trẻo ở phía dưới. Ông Minh buông cô ra, cúi xuống và mỉm cười với cô bé nhỏ xinh:
_ Tố Lan, có chuyện gì vậy con?
Con bé như không để ý đến Phương, nó níu lấy cánh tay ông Minh để ông bế nó lên.
_ Mẹ thấy bố đi mở cổng lâu quá. Con cũng thấy thế… Bố khóc à?
Ông Minh bối rối, quay ra nhìn Phương. Phương nén một tiếng thở dài, cố tránh nhìn Tố Lan.
_ Phương… vào nhà đi con!
Ông Minh dành một tay ôm Tố Lan, tay còn lại nắm lấy tay Phương, thật chặt và dắt cô vào nhà. Tố Lan, bấy giờ mới thật sự quan tâm đến vị khách, nó nhoài ra để nhìn rõ hơn, cất giọng líu lo:
_ Chị là học sinh của bố à?
Ông Minh đặt Tố Lan trên hiên nhà, nói với giọng vui vẻ:
_ Không phải đâu Tố Lan! Đây là chị Tố Phương của con đó!
Con bé hình như đã nhận ra Phương, nó la lên :
_ Chị Tố Phương! _ Rồi nó quay vào nhà, hét lên thật to _ Mẹ ơi… chị Tố Phương này!
Ông Minh nhìn Phương, dịu dàng nói khi con bé đã chạy tót vào nhà gọi mẹ:
_ Dì Nguyên kể rất nhiều về con cho Tố Lan nghe… nên nó mong gặp con lắm đấy! Vào nhà đi con… Hành lý của con đâu!
_ Con để bên nhà ông ngoại rồi! _ Phương thản nhiên nói dù biết bố sẽ buồn. Cô cúi xuống tháo giầy, tránh nét bối rối lẫn hoảng hốt của bố mình.
Khi cô ngẩng lên đã thấy cô Nguyên đứng ở phía trước, đôi mắt hoe đỏ. Bên cạnh chân cô, Tố Lan đang đưa ánh mắt tò mò nhìn người chị xa lạ…
_ Tố Phương! _ Cô Nguyên thốt lên với vẻ vừa vui sướng vừa ngượng ngùng.
_ Cháu chào cô! _ Phương mỉm cười, bỏ mối quan hệ mới sang một bên, cô quay sang phía ông Minh, dịu dàng_ Con vào nhà được không?
Cô Nguyên giật mình, hơi nghiêng người sang một bên, bối rối:
_ Vào nhà đi Phương… Đây là nhà con mà!
Phương đi vào trong nhà và cô tự mỉa mai mình khi hy vọng nơi đây không có gì thay đổi. Phòng khách hầu như không còn cái gì cũ cả, ngay cả đến cái rèm cửa cũng mang một màu mới, hoa văn mới. Ngồi xuống bộ salông xa lạ, Phương lại nén một tiếng thở dài buồn bã… Cô đã bị ném ra khỏi tổ ấm này một cách vĩnh viễn rồi…
Ông Minh ngồi xuống cạnh cô, nắm lấy bàn tay cô, thì thầm:
_ Con về lúc nào mà không báo cho bố biết vậy? Rồi con ở đâu?
_ Con mới về buổi sáng! _ Phương mỉm cười _ Con vẫn ở bên nhà mẹ thôi!
_ Không! _ Ông Minh kêu lên, phản đối_ Về đây đi Phương… Bố và dì Nguyên vần giữ nguyên căn phòng của con đấy!
Ông ngước nhìn lên, trao cái nhìn ý nghĩa với cô Nguyên:
_ Anh biết mà, cuối cùng thì nó cũng về, phải không em?
_ Con hãy ở lại đây! _ Cô Nguyên rụt rè _ Ở bên đó sẽ không có người chăm lo…
_ Cháu cảm ơn cô… nhưng cháu quen rồi!
Phương khẽ rút tay mình ra khỏi tay bố, ngó mắt nhìn xung quanh, cố tìm cảm giác thân thuộc. Con bé Tố Lan bất chợt kêu lên:
_ Chị khát nước không? Mẹ em làm cho chị cái gì uống nhé?
Cô Nguyên xoa đầu con, âu yếm:
_Tố Lan giỏi quá… biết quan tâm đến mọi người ghê! _ Rồi cô nhìn Phương, hỏi nhỏ_ Con uống gì không?
_ Cô đừng bận tâm! _ Phương nhìn chăm chăm vào Tố Lan, hỏi nó_ Em mấy tuổi rồi!
_ Em bốn tuổi!_ Con bé mạnh dạn trả lời, nó bước thêm một bước nữa_ Thế chị mấy tuổi rồi?
Phương khẽ lắc đầu:
_ Chị quên rồi!
_ Sao lại quên được ạ?
_ Vì … có nhớ thì cũng không ích gì! _ Phương chua chát nói.
_ Con … sống bên đó ra sao? _ Ông Minh cố gắng làm cho câu hỏi trở nên dễ chịu. Và ông cố gắng gạt bỏ những cơn ác mộng triền miên ra khỏi đầu. Không thể có gì xảy ra với nó được!..
_ Con được một gia đình giúp đỡ … cho ăn học, cho làm việc! Giờ thì mọi chuyện ổn lắm! Nếu có thời gian con sẽ kể kỹ hơn!
Ông Minh gật đầu, thở nhẹ ra một tiếng. Cô Nguyên quay đi, lén chùi những giọt nước mắt vừa rơi ra. Phương chợt nghĩ nếu không có chuyện của bố mẹ thì có lẽ cô cũng thấy cô Nguyên là một người tốt thật… Nhưng… những gì đã xảy ra thì không thể xóa bỏ được!
_ Chị… đồ đạc của chị đâu? _ Tố Lan đã ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ỏn ẻn hỏi_ Mẹ bảo khi chị về sẽ ở cái phòng rất đẹp trên tầng…
_ Bên ông ngoại rồi! _ Trả lời xong thì Phương mới chợt nhớ ra cô và nó không hề có chung ông bà ngoại nên cô nhếch môi, chán nản quay đi.
_ Bên bà ngoại à?
Cô Nguyên vội ngồi xuống cạnh nó, ngăn nó lại bằng cách giảng giải… mối quan hệ phức tạp:
_ Không đâu. Chị Phương để đồ bên ông ngoại của chị ấy. Còn bà ngoại của con thì khác…không phải bà ngoại của con!
_ Nhưng bà ngoại hiền lắm mà. Bà cũng nhắc đến chị Phương nữa!
Ông Minh mỉm cười khi nghe con nói thế. Phương thở hắt ra, hỏi nhỏ:
_ Bố … vẫn khỏe phải không ạ?
_ Ừm … Bây giờ con về rồi thì bố càng yên tâm hơn. Con ở xa quá, lại cô độc khiên bố…
Phương chặn lại:
_ Con không sao! Dù thế nào thì con cũng đã vượt qua được nỗi buồn đau lớn nhất đời rồi… còn gì buồn khổ hơn nữa đâu ạ!
Im lặng. Phương biết bố và cô Nguyên đang nghĩ đến cái chết của mẹ, và họ cảm thấy áy náy… Đối với cô, như thế vẫn chưa đủ…
_ Bố biết… Bố cũng rất khổ tâm! _ Ông Minh thở dài_ Bố đã sang bên đó tìm con… nhưng họ lại chẳng giúp được gì cả…
Phương có nghe ông ngoại kể về chuyến đi đó của gia đình. Mọi người như điên lên khi Phương bỏ đi, và rồi vô cùng thất vọng trên đất Mỹ. Không tìm được gì ngoài lời xin lỗi của chính quyền thành phố ấy…
_ Nhưng mà … bố vẫn còn một đứa con nữa mà! _ Phương ngước lên nhìn Tố Lan_ Một đứa con gái với người đàn bà mà bố vô cùng thương yêu…
Đôi mắt cô Nguyên đượm những nét hãi hùng, hệt như cô vừa nhìn thấy những dấu hiệu nguy hiểm cho chính hạnh phúc của cô vậy… Phương nhếch môi, thản nhiên nói tiếp:
_ Có con hay không thì vẫn thế phải không bố?
_ Phương! _ Ông Minh kêu lên, khẽ xoay vai Phương lại để nhìn rõ gương mặt cô hơn_ Con là con gái của bố… Con biết bố yêu con đến mức nào mà Phương… Làm sao bố có thể…
_ Bố yêu con hơn yêu Tố Lan chứ?
Tố Lan bật dậy, vượt ra khỏi vòng tay của mẹ nó, chạy thật nhanh đến bên bố, lúc lắc cánh tay ông, hỏi bằng giọng mếu máo:
_ Bố bảo yêu Tố Lan nhất trên đời mà… Bố nói cho chị ấy biết đi!
_ Tố Lan! _ Bà Nguyên gắt lên nho nhỏ.
_ Ứ chịu đâu… Chị Phương xấu… tranh giành bố với Tố Lan…
_ Tố Lan! _ Bà Nguyên kêu lên_ Con không được nói thế.
Tố Lan bám chặt lấy cánh tay ông Minh, khóc thật sự. Ông Minh vội ôm lấy nó, nựng nịu:
_ Được rồi Tố Lan … Bố yêu con mà!
_ Nhất cơ!
_Ừ … nhất!
Phương hơi quay đi. Bố không biết rằng, suốt cả tuổi thơ của cô, bố chưa hề cho cô cảm giác được yêu thương trọn vẹn như thế. Dù con bé, nhưng cô cũng biết bố … không thích mẹ đến mức nào. Và dù ông có nói yêu cô đi chăng nữa thì cô cũng không tin được nhiều. Bố không yêu mẹ được thì yêu cô được bao nhiêu?
_ Dù sao… con cũng không thích tranh giành với một đứa con nít! _ Phương buông gọn_ Mà thật ra cũng không phải của con mà tranh giành nữa…
Cô Nguyên cúi xuống đau lòng. Gương mặt ông Minh tái đi, không biết làm sao khi Tố Lan vẫn còn ôm chặt lấy ông…
_ Tôi xin lỗi! _ Cô Nguyên ngẩng lên, nước mắt nhạt nhòa_ Lẽ ra…
_ Mẹ … sao mẹ khóc?
Con bé tụt xuống, nhào vào lòng mẹ, lo lắng. Khi đã hiểu ra nguyên nhân khiến mẹ nó khóc, nó nhìn sang Phương vừa sợ hãi vừa ghét bỏ. Nó bất chợt hét lên:
_ Chị đi đi! Chị không phải là Tố Phương… Chị làm mẹ khóc… chị ác lắm!
_ Tố Lan!_ Ông Minh quát lên làm con bé giật bắn mình, vùi đầu vào lòng mẹ khóc nức nở_ Con không chấp lời nói của nó chứ Phương?
Phương lắc đầu, cười nhợt nhạt:
_ Con không … Tại nó nói đúng, nó có quyền đó. Đây là nhà của nó…
_ Và cũng là nhà của con! _ Ông Minh khẳng định.
_ Và nó phải bảo vệ mẹ nó thôi! _ Phương nhìn mẹ con cô Nguyên, thấy đâu đó hình ảnh mẹ mình với đôi mắt đau đớn vì vết thương… cả ở thể xác lẫn tinh thần!
_ Cô ấy cũng sẽ trở thành mẹ của con … nếu con muốn! _ Giọng người bố vang lên đau đớn. Niềm vui chưa dứt thì đã phải đối diện với thực tại buồn đau
Phương ngồi hẳn xuống sàn nhà, cúi xuống nhìn cho rõ gương mặt đang vùi dưới hai bàn tay của bố mình. Chưa bao giờ cô thấy bố mình già đi nhanh như vậy… Có lẽ, cả đời bố chưa biết đến những từ “ vui vẻ” , “ hạnh phúc” !
Cô chợt nghe thấy đắng cả lòng. Sự xuất hiện của cô trong ngôi nhà này, giống như một viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, làm gợn lên những vòng sóng lăn tăn… rồi chìm nghỉm xuống lòng hồ thăm thẳm…Không còn chỗ cho cô nữa!
_ Bố! _ Phương cố giữ giọng bình tĩnh_ Con là đứa con bất hiếu… chỉ biết làm bố buồn lòng chứ không biết tạo niềm vui… Con biết bây giờ con chưa thể đối diện với hạnh phúc của bố với tâm trạng bình thường được… Cho con thời gian, con cần nhiều thời gian hơn nữa!
Ông Minh buông thõng tay. Hạnh phúc của ông… một hạnh phúc đơn lẻ mà ông ao ước từ hồi con rất trẻ, bây giờ nó lại là cản trở để ông có thể giang rộng cánh tay đón đứa con gái yêu thương trở về. Chẳng lẽ ông sẽ mất đứa con gái này mãi mãi?
Phương thì thầm:
_ Con yêu bố!
Rồi cô đứng dậy, toan bước đi. Ông Minh sợ hãi nắm vội lấy cánh tay Phương, buồn bã nói:
_ Đừng bỏ đi… Con không thể bỏ bố một lần nữa phải không Phương?
_ Không! Con sẽ liên lạc với bố mà! Con về đây!
Phương bước ra khỏi bàn uống nước, gạt nhanh giọt nước mắt vừa rơi. Cô Nguyên vội chạy theo, kêu lên hoảng hốt:
_ Cháu không thể đi như thế!
Phương đứng lại nhưng không quay lại. Cô Nguyên tiếp tục với giọng sũng nước:
_ Cháu không thể đi … làm như vậy sẽ khiến bố cháu khổ tâm, không thể sống thanh thản được. Cháu có biết từ lúc cháu không trở về, căn nhà này như thế nào không?
Phương quay lại. Trước mắt cô, cô Nguyên đứng ngẩng cao đầu, nước mắt vẫn còn đẫm trên hai gò má, nhưng đôi mắt thì có những nét đau đớn lẫn óan hận:
_ Cháu trở về đây trách cứ mọi người bỏ rơi cháu, nhưng không hề biết mình đã làm tổn thương biết bao nhiêu người… Cháu ra đi, kéo theo luôn cả tâm hồn ông ấy… Đến bây giờ, cháu cần thời gian… thế có biết gia đình này sẽ ra sao không? Chẳng lẽ tôi phải trả giá thêm nữa cho tình yêu của mình? Chẳng lẽ Tố Lan của tôi không có một người bố trọn vẹn?
_ Nguyên! _ Ông Minh kêu lên, không khỏi ngạc nhiên vì những điều vợ nói.
_ Em phải nói! _ Cô quay lại, hét lên_ Em chịu đủ sự thầm lặng của anh rồi… Anh sống mà như thể không sống. Anh làm tròn trách nhiệm nhưng ích gì cơ chứ?
_ Mẹ .. mẹ ơi! _ Tố Lan lại mếu máo…
_ Tố Phương! Mong cháu hiểu cho rằng tôi không hề cố ý phá hoại hạnh phúc của cháu… Vì thế, xin cháu lần đầu mà cũng là lần cuối… đừng làm tổn thương tâm hồn trong trắng của Tố Lan nữa!
Phương nhếch môi:
_ Vậy còn tôi thì sao? Tôi đủ lớn để phải hứng những tổn thương ư?
Cô Nguyên đứng bất động. Phương khẽ lắc đầu, chán nản nói:
_ Cô đã không cố gắng hết mình cho hạnh phúc của mình, hay cô đòi hỏi quá nhiều cho cuộc sống của cô và Tố Lan? Và, cũng cảm ơn cô đã nhắc về những tổn thương mà vô tình cháu gây ra cho mọi người… Cháu đã thực sự không biết đấy… bởi cháu bối rối với cái chết của mẹ quá mà… Như vậy đã đủ chưa?
Vai ông Minh trĩu xuống, bất lực. Cô Nguyên cuối cùng cũng chỉ biết ôm con, khóc tức tưởi. Phương quay đi, xỏ nhanh đôi giầy, và đi như chạy ra khỏi ngôi nhà đã từng một thời là nhà của mình… Quay đầu nhìn lại giấc mơ bé dại của mình lần cuối, Phương không ngăn dòng nước mắt nữa…Mọi chuyện đã chấm dứt hẳn kể từ khi mẹ quyết định rời bỏ tình yêu của mình để chọn con đường cô độc… Và bây giờ, cô cũng sẽ đặt một dấu chấm hết cho mối liên hệ giữa cô và ngôi nhà này, và cho cả giấc mơ… ba người… bố và mẹ và Tố Phương bé nhỏ!
__________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap41
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến