Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap43

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap43   Tue Sep 13, 2011 4:25 pm

Duy phì cười, cho xe rời khỏi khu tập thể. Đúng là Phương cũng có hơi lo lắng về hình thức bên ngoài của mình thật vì cô hầu như không mang nhiều đồ về. Cô chỉ mất có một phút để chọn chiếc váy đầm dài màu xanh nhạt trong ba bộ đồ của mình, mất thêm ba phút cho phần trang điểm gương mặt, cào cào vài cái vào mái tóc là hòan tất công cuộc chuẩn bị… Cô nghĩ nếu lo lắng thì cô cũng chỉ có thể dành thêm được hai phút cho việc đánh bóng lại đôi giày cao gót mà thôi…May mà Duy vẫn thấy cô … không đến nỗi nào!
Dừng xe trước cổng nhà, Phương bước xuống, mỉm cười. Duy chỉ tay vào trong, hơi ngại ngùng:
_ Nhà Duy… nơi Duy đã được sinh ra và lớn lên!
Phương gật đầu:
_ Phương biết rồi!
_ Thế đã biết rằng Phương luôn luôn và mãi mãi được chào đón ở đây không?

Phương gật đầu, dù biết rằng sự thật có lẽ không hòan toàn như thế. Duy cũng xuống xe, và bấm chuông. Một cơn gió vô tình thổi qua làm tung bay những sợi tóc buông xõa của Phương, cô vội đưa tay lên giữ… Chiếc váy cô mặc, bay nghiêng về một bên khiến trông cô như đang bay trong nắng nhẹ… Thấy Duy im lặng, Phương ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt ngỡ ngàng của Duy. Trái tim Phương run nhè nhẹ. Cô biết, khoảng khắc này cô đã khắc thêm rất sâu hình bóng mình vào trái tim Duy!
Cổng mở, Duy hơi giật mình. Anh miễn cưỡng rời mắt khỏi Phương, để nhìn chị người làm. Chị ta hoàn toàn lâm vào tình trạng ngạc nhiên xen lẫn hoảng sợ. Tuy nhiên ánh mắt chị ta thì như không thể rời khỏi Phương. Chị lơ đễnh nói:
_ Cậu chủ đã về! … Ông bà đang chờ ạ!
Duy gật đầu, kéo nhẹ tay Phương:
_ Mình vào thôi!
_ Phương cũng nghĩ vậy! _ Phương mỉm cười bâng quơ. Cô không tìm thấy chữ “ lo sợ” trong cảm giác hiện tại của mình. Hình như Duy sinh ra không phải dành cho cô thì phải!
Duy dựng xe xong, kéo Phương vào lòng mình, dịu dàng hỏi:
_ Phương thấy thế nào? Nếu Phương cảm thấy chưa thật sự … cần thiết thì … mình tìm một hôm nào đó!
Phương lắc đầu, cầm thật chặt tay Duy như khẳng định quyết tâm của mình. Duy mỉm cười:
_ Vậy thì Duy yên tâm rồi… Nhưng Phương hãy nhớ rằng Duy lúc nào cũng yêu Phương… Luôn luôn!
Có lẽ, trong kia có chứa bão tố!_ Phương nghĩ thầm. Tự nhiên cô quay sang Duy cảm thấy nỗi buồn đau bắt đầu ngấm vào tim mình. Cô cứ thấy mình tồi tệ dần lên khi mà Duy lúc nào cũng thành thật và cố gắng hết mình để giữ cô ở lại… Thế mà cô đã tính tóan ngay cả khi vừa mới bước lên máy bay để trở về! Thật tồi tệ biết bao!
Trong phòng khách, ông bà Hoàng ngồi im lìm, cố không bộc phát sự bực mình đang ở mức nguy hiểm của mình. Nhật Duy và Phương xuất hiện ở phía cửa, tay trong tay. Bà Nhung liếc nhìn chồng, như nói “ Nó giống ông chưa? Coi trời bằng vung đấy! “ . Ông Hoàng bực mình nhưng chỉ biết ậm ừ trong cổ họng.
Duy kéo Phương ra trước mặt bố mẹ mình, chào nhẹ nhàng:
_ Con chào bố mẹ…
_ Cháu chào hai bác!
Cả ông Hoàng và bà Nhung cùng xoay trở trên ghế, im lìm. Duy kiên nhẫn:
_ Tố Phương chào bố mẹ rồi đấy ạ!
Bà Nhung sau khi ném cho con mình cái quắc mắt, bà mới lạnh lùng:
_ Không dám… chào cô!
Ông Hoàng thì chỉ gật đầu, nhưng đôi mắt không ngừng quan sát Phương. Duy mỉm cười:
_ Phương ngồi xuống đi nào! _ Anh quay ra chị người làm đang đứng lớ ngớ ngoài cửa_ Chị làm cho em mấy cốc nước cam nhé!
Phương ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bỏ qua những cái nhìn dò xét của hai vị phụ huynh khó tính. Cô nhận thấy Duy có khuôn mặt hao hao giống bố, nhưng khí chất lại mạnh mẽ hơn nhiều, có lẽ do ảnh hưởng từ bà mẹ. Nhác nhìn qua, Phương nghĩ bà là người lạnh lùng và sắt đá. Bà có gương mặt đẹp nhưng lại có cái nhìn xa cách. Cô cảm thấy quý trọng bà ngay lập tức vì cách bà nắm bắt tình thế khá chủ động, ngay khi Duy ngồi xuống:
_ Cháu là bạn học cũ của Duy ngày xưa? _ Bà hỏi Phương, ánh mắt hơi lạnh nhạt_ Mới gặp nhau bên Mỹ phải không?
_ Dạ! _ Phương mỉm cười _ Cháu theo Duy về đấy ạ!
Môi ông Hoàng nhếch lên một cái như mỉa mai. Duy thấy nên trong lòng anh muốn nổi sung lên. Bà Nhung lại liếc chồng một cái như nhắc nhở, rồi bà thở hắt ra như nhẹ nhàng hẳn đi :
_ Vậy mà cô cứ tưởng… nó bỏ bê bạn gái của nó chứ? Hóa ra là đưa bạn cũ đi thăm lại Hà Nội thôi, phải không?
_ Mẹ! _ Duy kêu lên.
Phương giữ tay Duy lại, vẫn giữ nụ cười trên môi:
_ Vâng, Duy có đưa cháu đi thăm lại một số nơi.
_ Hà Nội có khác nhiều không ? _ Bà Nhung cười tươi _ Uống nước đi cháu!
Duy hơi ngả người ra sau, ngăn sự tức giận lại bằng cách tập trung nhìn vào bình hoa đặt giữa bàn. Tay Duy vẫn giữ chặt tay Phương.
_ Khác chứ ạ! Đẹp hơn rất nhiều!
_ Đấy là cháu mới về thôi, chứ cô và Tố Phương… bạn gái của Duy ấy, cháu biết chứ hả? Ừm, muốn đi chơi mà chẳng biết đi đâu! Mà cháu cũng biết Tố Phương à?
Ông Hoàng nhúc nhích trên ghế, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt Phương. Bà Nhung uống một ngụm nước như chờ đợi.
_ Cháu biết chứ ạ! Duy bảo đó là một cô em gái … giống như Thục Uyên vậy!
Ông Hoàng nhăn mặt, bà Nhung vội đặt cốc nước xuống, trừng mắt nhìn Duy. Hình như bà bắt đầu giận dữ, và chưa biết cách nào ngăn sự giận dữ lại. Ngay lúc đó, ông Hoàng lên tiếng:
_ Nó không phải là em gái Nhật Duy. Nó đã được thừa nhận tại ngôi nhà này … như một người con dâu chính thức!
_ Con chưa bao giờ đồng ý chuyện sắp xếp của bố mẹ! _ Duy bình thản đáp lại.
_ Đừng để bố nhắc lại câu chuyện cách đây gần 4 năm chứ Duy? Người họ Ngô không bao giờ nói hai lời! _ Ông Hoàng đắc thắng.
Duy cũng mỉm cười. Bà Nhung nhíu mày vì thái độ của con trai… Những gì nó đã nói trong buổi hôm ấy làm bà vô cùng ngạc nhiên vì sự ngoan ngõan lạ lùng của Duy… Bà nhớ tất cả những chi tiết kể cả cái gật đầu… Nó chỉ nhắc đến Tố Phương! Bà dừng lại, phát sùng lên với ý nghĩ mình bị thằng con trai độc nhất qua mặt … ngay từ khi nó còn là một đứa trẻ!
_ Con đồng ý chờ đợi Tố Phương của con trở về. Và bố mẹ cũng đã mỉm cười gật đầu!
_ Anh đã qua mặt tôi! _ Bà Nhung bật dậy, hét lên_ Dám… dám…
Bà không nói được tiếp, bất lực ngồi bịch xuống ghế, không buồn liếc chồng lấy nửa cái. Ông Hoàng dường như đã hiểu ra, cũng ném cho con mình cái nhìn căm phẫn. Rõ ràng, Duy đã dọn đường từ rất lâu cho buổi gặp mặt ngày hôm nay, để … phần thắng có thể nghiêng về anh!
Nhưng bà Nhung không đời nào chấp nhận kết cuộc như thế. Bà ngẩng đầu lên, lấy lại được tự chủ, lạnh lùng nói với Phương:
_ Cháu cũng biết rõ rằng chúng tôi không thể chấp nhận cháu, phải không? Cháu đã ở bên đó tới 5 năm, một mình, không có sự bảo trợ nào… Làm sao chúng tôi dám mạo hiểm cơ chứ?
_ Cháu biết! _ Phương khẽ khàng nói_ Đúng là cháu đã sống một mình trong một thời gian dài nhưng xin hai bác hãy tin rằng cháu không làm gì để phải hổ thẹn với gia đình mình, với bản thân… và với Nhật Duy cả!
_ Làm sao mà tin được ? _ Ông Hoàng lạnh nhạt.
Duy hơi thẳng lưng lên, cao giọng:
_ Phương không cần phải chứng minh những điều đó khi mà cô ấy hoàn toàn trong sáng, và khi mà con luôn tin tưởng cô ấy. Bố mẹ… con đưa Phương về không phải để bố mẹ chất vấn và chì chiết cô ấy. Cô ấy đã ở đây, và cô ấy là người con yêu. Bố mẹ đã biết cô ấy rồi đấy!
Ông Hoàng bật người lên nhưng bà Nhung đã giữ lại, dịu dàng nhìn vào mắt con trai, khẽ lắc đầu:
_ Mẹ biết… Nhưng con cấm mẹ so sánh sao? Con chọn người con yêu, mẹ chọn người con dâu… Cả hai cùng là Tố Phương… Lẽ tất nhiên, chỉ nghe tên cũng đã phải so sánh rồi!
Phương cứng người lại, bắt mình bình tĩnh. Cô yêu Duy, và chỉ như thế là đủ!
_ Mẹ cứ việc so sánh ! _ Duy lạnh lùng_ Đó là ý nghĩ của mẹ mà. Nhưng xin mẹ đừng cấm cản con nữa! Chuyện đó là vô ích thôi!
_ Mẹ không cấm con! _ Bà Nhung nhếch môi_ Nhưng mẹ cấm nó!
Bà chỉ tay về phía Phương. Duy vụt đứng dậy, giận bừng bừng:
_ Con thật không ngờ mẹ lại như thế… Thật thất vọng quá!
Rồi anh kéo Phương đứng lên, nhỏ giọng:
_ Xin lỗi Phương… Mình phải đi thôi!
Nhưng Phương đã giữ Duy ở lại, bắt Duy quay lại nhìn mẹ mình. Cô không giận bà Nhung, càng không thấy những lời đó là quá quắt. Bà thương Duy và không muốn con mình sai lầm… Chỉ có điều, cái cách bà làm chỉ khiến Duy thêm nổi loạn mà thôi!
_ Cô không cấm được tình yêu , cô biết rõ điều đó phải không ạ? _ Phương nhẹ nhàng_ Cảm ơn cô đã nghĩ cháu là người có học!
Ông Hoàng lại nhăn mặt, còn bà Nhung thì hếch mặt lên.
_ Chẳng gì thì cô cũng cố gắng đánh vào lòng tự trọng của cháu, mong cháu thấy được rằng chuyện với Duy chỉ là một ảo tưởng… Nhưng cô không biết rằng, cháu đã yêu Duy kể từ khi chỉ là một cô bé con, yêu dằng dặc trong những năm dài trên đất khách. Nhờ có Duy mà cháu đã vượt qua được bao nhiêu nguy hiểm, cạm bẫy…và những khổ đau… Hôm nay đến đây, một phần vì cháu muốn được gặp mặt hai bác , những con người đã sinh ra một người con trai tuyệt vời… phần lớn là muốn cảm ơn hai bác đã cho cháu một điểm tựa… khi mà cuộc đời của cháu đã không còn ai để nương tựa nữa. Cảm ơn hai bác rất nhiều!
Ông Hoàng có vẻ như hơi sốc, không còn nhăn mặt nữa, nhưng trên gương mặt thì vẫn đượm vẻ ngơ ngác như không tin vào chuyện mình hình như đang bị thuyết phục. Bà Nhung thì vẫn giữ vẻ xa cách. Không ai có thể đọc được suy nghĩ trên gương mặt của bà. Với kinh nghiệm bao năm làm luật sư, bà không để cho lập trường của mình bị lung lay… Bà coi những lời vừa rồi của Phương chỉ là những lời lừa phỉnh, hòng mua chuộc lòng người. Bà mặc kệ nét buồn thăm thẳm trên đôi mắt rất sáng của Phương, mặc kệ ánh mắt van xin của đứa con trai duy nhất… bỏ qua sự buông xuôi của chồng, bà lạnh lùng quay đi.
Duy mím chặt môi, dứt khóat kéo Phương đi ra cửa. Lần này, Phương ngoan ngõan đi theo. Cô biết, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng cô đứng trong ngôi nhà này, ngôi nhà Duy được yêu thương và hạnh phúc trong đó… Nỗi buồn dâng ngập lòng Phương… Phương chỉ biết cúi đầu, lặng lẽ bước đi!
Trên đường đi, Duy nhận được cuộc gọi khẩn của Vinh về sự cố của công ty. Phương nói là mọi việc vẫn tốt đẹp, và giục Duy đi làm việc. Duy có vẻ như còn lưỡng lự khi đưa cô về đến nhà. Phương cố gắng cười thật tươi như thể chuyện xảy ra không ảnh hưởng gì hết. Cô nói:
_ Phương biết Duy luôn luôn yêu Phương mà!
_ Biết vậy là tốt! _ Duy hôn nhẹ lên môi cô, thì thầm _ Luôn luôn đấy!
Phương gật đầu, cô đặt vào tay Duy chiếc chìa khóa nhà mình, nói với vẻ mơ hồ:
_ Một chìa cho Duy… Để những lúc Phương không có nhà, nhớ Phương mà không tìm thấy thì Duy có thể vào trong… Hoàng tử sẽ không phải ngồi ở cầu thang nữa!
_ Cảm ơn công chúa dễ thương!
Duy bỏ chìa khóa vào túi quần, hôn Phương một lần nữa rồi mới quay xe đi. Phương đứng lặng nhìn theo cho đến khi chiếc xe hòa cùng với dòng xe cộ trên phố. Phương bây giờ mới để mặc cho những giọt nước mắt rơi… Nụ hôn cuối cùng cho một chuyến đi xa… cô cũng không dám hôn thật sâu!
Ngồi lặng im trong phòng, Phương cố thu hết những hình ảnh quen thuộc vào trong mắt. Cô đã thực hiện xong lời hứa với Nhật Duy năm năm về trước, đã mang mẹ về với ông ngoại, đã tận mắt thấy hạnh phúc của bố… Không còn gì luyến tiếc nữa… Không còn gì nữa! Nước mắt… đã bảo không còn gì nữa cơ mà? Sao nước mắt cứ rơi… Phương nhắm mắt lại, cắn môi thật chặt… Nhưng không quá lâu để bật ra những tiếng nức nở. Cô òa khóc thật to… Nhật Duy, cô không muốn xa Nhật Duy… Không muốn xa chút nào!...
Căn phòng im lặng để nghe tiếng Phương khóc. Cô gục đầu xuống ghế, gào lên như thể muốn dứt bỏ mọi nỗi đau khổ đang đầy ứ trong tim… Cứ thế, cô khóc mãi… khóc mãi…
Nước mắt cuối cùng cũng cạn khô… Phương ngẩng lên, và chờ đợi!
Có tiếng chuông cửa. Cô run rung đứng dậy, không buồn che giấu đôi mắt đang sưng đỏ của mình, cô tiến về phía cửa. Cửa mở, Phương mỉm cười nhợt nhạt với người đang đứng sứng ở đó:
_ Anh làm em chờ lâu quá, Paul Burton!
Paul đỡ lấy Phương vì cô không còn đứng vững trên đôi chân của mình được nữa. Anh thì thầm:
_ Anh xin lỗi… Mình về nghe em!
_ Vâng!
Phương thì thầm. Cô như thấy cả một trời nắng nhạt nhòa đổ ập xuống… Cô là kẻ chạy trốn… là kẻ phản bội rồi!
Duy giải quyết xong chuyện công ty mất tới một tiếng đồng hồ. Anh thi thoảng hơi cáu mà không hiểu vì sao. Vinh vì thế cũng cáu kỉnh hết sức. Anh ném cái nhìn giận dữ vào Duy khi cả hai đã xong việc:
_ Cậu làm sao thế hả? Chẳng lẽ cãi nhau với người yêu? Mà có thế thì cũng không nên trút giận vào tôi chứ?
Duy đang ngồi ngẫm nghĩ, tay chạm phải chiếc chìa khóa mà Phương đưa. Anh nhớ lại những lời cô nói, tự nhiên giật thót mình… Không phải như thế! Anh nguẩy đầu. Với lấy điện thoại và bấm số. Chờ mãi mà không có ai bắt máy… Duy như điên lên. Vinh thì hốt hoảng khi thấy khuôn mặt trắng bệch của Duy, anh lắp bắp:
_ Tôi … tôi chỉ nói vậy thôi… Cậu đừng vậy chứ, tôi sợ lắm đấy!...
Duy đứng dậy, bước nhanh ra khỏi phòng. Vinh đuổi theo, cố gắng tìm hiểu xem có chuyện gì xảy ra:
_ Thế chuyện gì? Chuyện gì?
_ Tố Phương…
_ Sao?
_ Nếu cô ấy làm thế…
Duy không nói hết câu, lao vào thang máy, tay nắm chặt lấy chiếc chìa khóa. Cô ấy không thể bỏ đi như thế ! Anh đã yêu, đã cố hết sức… Trời đất! Nếu cô ấy không còn ở đây nữa, anh biết phải làm sao?
Duy phóng lên xe, không giữ nổi bình tĩnh… Chiếc xe xé gió lao đi như đang chạy đua với thời gian… Còn Phương thì đã bước chân lên chiếc máy bay riêng mà Paul đã chuẩn bị sẵn…
Duy mở cửa, cất tiếng gọi to:
_ Tố Phương… Tố Phương… Phương ơi…
Căn phòng dội lại tiếng gọi của anh, làm lòng anh lặng đi. Duy nhếch môi khi nhìn thấy một tờ giấy được đặt trên bàn… Vậy là cô ấy đã sắp đặt từ trước… kể cả khi biết anh yêu cô như thế nào!
Căn phòng dội lại tiếng gọi của anh, làm lòng anh lặng đi. Duy nhếch môi khi nhìn thấy một tờ giấy được đặt trên bàn… Vậy là cô ấy đã sắp đặt từ trước… kể cả khi biết anh yêu cô như thế nào!

Duy để mặc những dòng chữ nhoè ướt trôi qua trước mắt, mọi thứ đều chông chênh và trống rỗng đến tận cùng. Buông rơi tờ giấy, Duy gục mặt xuống đôi bàn tay run rẩy của mình. Anh không còn gì cả... Mọi thứ đã đi theo bước chân của Phương, theo cách cô chọn lựa. Anh không bao giờ được chọn lựa trong mối quan hệ này. Phương áp đặt mọi thứ vào anh và buộc anh phải chấp nhận. Ngày cô lên đường đến cái đất nước xa xôi ấy, ngày nhận lại từ cô chiếc vòng cùng lá thư chia ly vĩnh viễn... và cả ngày hôm nay... ngày anh nhận được chiếc chìa khóa... nhận cái cõi hư không về phía mình và nhìn cô ấy rời xa!
Duy ngẩng lên, anh không muốn cái cõi hư không ấy. Anh không thể chờ đợi hơn được nữa, thế là quá đủ cho một đời người rồi! Dù có phải theo đến tận cùng... anh cũng quyết tâm theo, nắm lấy tay cô và kéo lại. Phương là của anh, giống như thể anh được sinh ra là để gặp và yêu cô vậy! Và không có lý do gì để anh chỉ nhận một chiếc chìa khóa còn trái tim thì đã ở phía xa!
Duy không nghĩ nữa, anh vũng đứng dậy, lao nhanh ra khỏi nhà. Tờ giấy bị cuốn rơi khỏi chiếc bàn nhỏ... Mờ mờ là những dòng chữ... " Phương yêu Duy nhiều lắm! "...
Xe mỗi lúc một nhiều nhưng Duy không còn đủ sức để bận tâm đến điều đó. Day dứt cõi lòng anh đó là những dòng chữ ấy. Đến tận bây giờ Phương mới nói yêu anh... nhưng chỉ qua một tờ giấy vào một thời khắc tưởng chừng như anh đang rơi xuống vực thẳm... Phương tàn nhẫn quá Phương !
" Phương yêu Duy nhiều lắm... Cứ muốn nói hàng trăm, hàng nghìn lần... nói đến tận khi hai đứa đã già! Giá mà mình được ở bên nhau thật lâu, chứ không phải là một năm. Giá mà chúng mình lớn hơn để có thể tự quyết định đời mình, chứ không phải ngậm ngùi chia tay nhau ngày ấy... Giá mà Duy giữ Phương ở lại , ừ thì có lẽ... Phương đã không chọn lựa thế này!... "
Nếu cứ " giá mà... " thì chúng ta có thể nói mãi không ngừng... Đừng hối tiếc về những gì đã qua, Phương ơi... Duy đã gặp và đã yêu như thể cuộc sống mình, đó chẳng phải là niềm hạnh phúc lớn lao mà chúng ta có được?
" Phương chọn lời hứa với Mẹ, chứ không thể chung thủy với Duy! Phương tàn nhẫn đến mức lại làm tổn thương Duy lần nữa khi mà khoảng thời gian chờ đợi của Duy vẫn chưa hết những ám ảnh... Đừng yêu và chờ đợi Phương nữa. Một người con gái như Phương không xứng đáng được nhiều như thế... Trên thế gian này, chắc chắn có người con gái khác toàn tâm toàn ý yêu Duy. Yêu mà không hy sinh, yêu mà không chờ đợi... yêu mà không chăm sóc... Phương là thế đấy! "
Duy bậm môi, tăng ga, chiếc xe vẫn vun vút lao đi... Mọi thứ vun vút trước mắt, Duy chỉ nhìn thấy nụ cười của Phương, thấy hình ảnh ban sáng khi Phương đứng trước cổng nhà... Anh không chờ đợi tình yêu toàn tâm toàn ý, cũng chẳng mong muốn tình yêu mang mùi vị hy sinh... Tình yêu đối với anh, đơn giản chỉ là được nắm bàn tay cô, cùng bước về phía trước... Và điều đơn giản ấy trở thành một niềm khát khao đến tận cùng trong suốt cuộc đời của anh chăng?
" Phương có quê hương nhưng không thể trở về... Phương bất hạnh hay Phương ngốc nghếch? À, ngốc nghếch... vì không biết giữ món quà mà ông trời ưu ái dành cho mình... Nhưng Phương không thể tụt dốc mà kéo theo cả món quà đó... Duyên phận, Phương rất hay nghĩ đến nó, và bây giờ thì gần như chắc chắn rằng... chúng ta không thể có duyên với nhau... Chỉ là gặp nhau một... chia ly mười... "
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap43
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến