Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap47

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap47   Tue Sep 13, 2011 4:33 pm

_ Nhưng chân anh thế này liệu có đuổi theo được không? _ Phương dịu giọng khi thấy Duy đã kiềm chế được mình_ Em chịu được đau khổ ... và em cũng không quan trọng như chị ấy... Chẳng phải anh muốn chị ấy hận anh sao?
Điều này là đúng! Duy nén lòng lại... Cơn mưa sẽ dội sạch trong em những tình cảm luôn gây ra những vết thương... Anh có thể sẽ ngồi đây vĩnh viễn nhớ thương, vĩnh viễn cầu mong em... hãy quên con người này đi, trước khi anh ta thật sự ra đi!
Phương lao vào cơn mưa với một ý nghĩ rằng mình có thể chết đi thì hay! Cô chạy mãi, qua khuôn viên bệnh viện, qua hàng cây bên cổng vào… và dừng lại ở phía ngoài bệnh viện, sụp xuống vì không còn sức nữa. Giờ thì không còn ai biết cô đang khóc nữa… Nước mưa chan hòa trên gương mặt nhợt nhạt, ướt đẫm trên bộ quần áo mỏng manh… Cơn gió lạnh cũng không giúp Phương tỉnh táo thêm được nữa. Bao quanh cô là cơn mưa trắng trời, là nỗi cô đơn sâu thăm thẳm… “ Nhật Duy không còn cần mình nữa! “ Phương ứa nước mắt cay đắng. Cô đã không vượt qua được con người lạnh giá của Duy, hoàn toàn thất bại khi đi tìm lại những gì mình đã đánh mất… Chỉ có hơn một tháng mà mọi chuyện đã thay đổi. Phương sẽ mất Duy, ngay lúc này và vĩnh viễn về sau… Cô ngồi hẳn xuống đất, òa khóc nức nở như một đứa trẻ vừa bị mắng oan. Cô đã phải kìm nén yêu thương trong bao năm trời để rồi cuối cùng nhận ra mình đã sai lầm quá đỗi. Cô đã lãng phí thời gian, cô đã ngốc ngếch khi tin rằng Duy sẽ hạnh phúc khi không có cô… Thật ngốc nghếch! Không thể quay trở lại để có thể sửa chữa sai lầm, cũng chẳng thể vươn tay ra trong hiện tại để tìm kiếm cái mà mình đã đánh mẩt được nữa… Cô không còn gì cả!
Ý nghĩ về sự sống và cái chết tắc nghẹn trong đầu, Phương gần như muốn lịm đi vì mệt mỏi. Trong vô thức, cô ngước nhìn lại vào phía trong, hy vọng một điều không tưởng rằng có thể nhìn thấy Duy trong cơn mưa trắng xóa… Không có một ai cả! Không có cả một sự chuyển động nào ngoài những hạt mưa… Phương dùng hết sức bình sinh để đứng dậy, chệnh choạng bước đi… Cả con đường này cũng thế, im lìm như chết rồi! Duy không có ở đây, Phương cũng sẽ không thể tồn tại ở đây được nữa!...
Một chiếc xe tắc xi dừng lại bên lề đường, người tài xế bước vội ra khỏi xe, đi về phía Phương, dịu dàng:
_ Cô gì ơi… Cô nên ra xe để tôi đưa về!
_ Về đâu cơ? _ Phương lẩm bẩm…
_ Về khách sạn của cô! _ Người tài xế cười thông cảm. Ông đã được người đàn ông nước ngoài dặn dò ở sân bay là phải chờ cho đến khi cô gái này ra khỏi bệnh viện… Không ngờ cô lại ra nhanh như thế, và tội nghiệp như thế!
Phương nhếch đôi môi đã bợt đi vì mưa và lạnh, cười như thể không cười với người tài xế. Cô nói thì thào:
_ Chỗ của tôi là địa ngục kìa! Ông đưa tôi đến đó được không?
Người tài xế hơi lặng người đi khi thấy ánh mắt vô hồn của cô gái đang nhìn mình. Cô ấy cười nhưng mà là nụ cười của một người đã chết hẳn về tâm hồn… Ông đưa mắt nhìn nhanh về phía cổng bệnh viện, băn khoăn không hiểu nguyên nhân vì đâu… Nhưng ông cũng không kịp băn khoăn nhiều vì Tố Phương đã quỵ xuống vì kiệt sức… Ông vội đỡ cô lên, sửng sốt vì sức nóng từ cô tỏa ra… Cô gái này đang bị sốt! Ông buông rơi chiếc ô, bế xốc cô gái vào xe… Có lẽ ở khách sạn, người đàn ông nước ngoài sẽ biết cách chăm sóc và trấn an cô ấy!
Phương mở mắt, thất vọng vì nhìn thấy ánh sáng trắng của chùm đèn phía trên trần nhà. Cô biết mình hẵng còn sống! Đầu cô quay mòng mòng, nhưng cô cũng nhận biết được mình đang ở đâu, và cái dáng cao lớn ở phía ban công kia là ai! Cô khẽ cựa mình, chỉ xoay được chút ít vì người nặng như đá. Mọi thứ bỗng trống rỗng đến lạ lùng. Không còn ý nghĩ nào tồn tại trong đầu cô nữa… Ừm, Phương hít nhẹ một hơi… ầm ầm sau đó là những hình ảnh nhòe nhoẹt nước mưa tràn vào. Nhưng cô không khóc được nữa… Hình như thế sẽ càng làm cho nỗi đau thêm bỏng rát…
Paul đi vào trong, nhận ra Phương đã tỉnh, gương mặt anh ánh lên một nụ cười giản dị…
_ Em không sao rồi!
Phương mệt mỏi nhìn lên, không nói được gì!
_ Em làm anh hết hồn khi trở về đấy! Dù sao thì cũng đừng đầy đọa mình như thế chứ?
_ Em xin lỗi! _ Phương thì thầm.
Paul ngồi xuống cạnh giường, nắm nhẹ bàn tay lạnh giá của cô, áp vào mặt anh… Phương rùng mình vì hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang tay mình… Đó là sự sống, là niềm tin và hy vọng…
_ Em hãy hiểu cho cậu ấy! _ Pauk dịu dàng khi mắt Phương mở to vô hồn_ Cậu ấy yêu em hơn tất cả mọi thứ trên đời… Cậu ấy không muốn làm em đau, không muốn em bơ vơ… không muốn em lúc nào cũng khóc đau khổ… nên cậu ấy sẵn sàng nhận về mình những óan hận… Em hiểu không?
Một giọt nước mắt rơi nhẹ xuống gối, Phương khẽ xoay đầu, quay đi.
_ Nếu là anh… anh sẽ không thể làm được như thế đâu! Cậu ấy dũng cảm quá…
_ Nhưng anh ta đã đuổi em đi… mà không đuổi theo!
_ Và vì thế mà em bỏ cuộc? _ Paul buông tay Phương ra, xoay mặt cô lại để cô có thể nhìn rõ những cảm xúc trên gương mặt mình._ Em chấp nhận vĩnh viễn mất cậu ấy?
Nhật Duy là của cô! Phương lặng đi với ý nghĩ đó. Không ai có thể cướp anh ra khỏi cô dù là ông trời đi nữa… Năm năm rồi, phải, đã quá lâu cho những đợi chờ, quá lâu để cây mần có thể mọc lên thành một cái cây cứng cáp. Bây giờ, Phương sẽ là người bảo vệ nó… Gió mưa có là gì? Bão táp có là gì?
_ Không!_ Phương mỉm cươi nhẹ_ Nhật Duy là của em!
Paul cũng mỉm cười như động viên. Ánh mắt Phương ngời lên một ngọn lửa rực cháy khiến Paul không thể nhìn cô lâu hơn được. Anh quay đi, nghe lòng dậy lên một cơn bão. Đã có lúc anh nghĩ tới chuyện cô không thể tìm thấy Nhật Duy trong bệnh viện đó để rồi anh có thể đưa cô về Mỹ, an ủi cô bằng tình yêu không bao giờ cạn của mình, và rồi cô sẽ quên … giống như chưa từng có những chuyện đau lòng này. Nhưng anh đã sực tỉnh được ngay ra khỏi cơn mơ dối trá và độc ác đó. Anh không có đủ dã tâm để dứng nhìn Phương trượt xuống vực thẳm, và chắc chắn cũng không đủ sức mạnh để kéo cô lên. Tình yêu của anh ư? Một thứ tình đơn phương nồng cháy, lúc nào cũng có thể cất cánh, lúc nào cũng có thể len lỏi trong những hoàn cảnh ** le nhất để đến với cô, nhưng … chỉ có thể ở phía xa mà đứng nhìn, vì chỉ là một khối tình riêng lẻ… Paul ngước mắt nhìn ra ngoài. Cơn mưa trái mùa đã ngừng hẳn, trời trong lành và cao ngăn ngắt. Phương có lẽ cũng hiểu rằng, tình yêu có thăng có trầm, con người ta phải chấp nhận đối mặt kể cả với những gì thương yêu nhất để vươn lên, để giành chiến thắng… Duy đã giành chiến thắng với bản thân mình, nhận nỗi u sầu chỉ với mong ước người mình yêu thôi day dứt… Còn Phương, em phải vượt những hai thử thách, tình yêu của Nhật Duy, và với cả tình yêu của mình… Cuộc sống đúng là ** le thay!
_ Paul… em cảm ơn anh!
_ Đừng nghĩ rằng anh hơn người! _ Paul quay vào, nhìn cô với cái nhìn xanh thăm thẳm_ Anh cũng như người ta thôi, chỉ có điều anh không đủ dũng cảm để nhìn em khóc… Và càng không có gan mất em …
_ Em thật ngốc phải không nhỉ? _ Phương đưa tay gạt nước mắt _ Em lúc nào cũng nghĩ mình sẽ không hối hận với những sự chọn lựa của mình, không day dứt với những gì đã qua… Nhưng em thì luôn làm ngược lại, khiến cho anh, cho Nhật Duy, cho chính bản thân mình bị tổn thương sâu sắc. Người con gái như em… sao ông trời không trừng phạt? Sao lại để anh phải chịu khổ? Sao lại bắt Nhật Duy phải chịu đựng căn bệnh đó? Sao lại bất công như thế? Sao không phải là em?
_ Vì nếu là em… thì anh và Nhật Duy sẽ càng khổ hơn bây giờ gấp trăm, gấp nghìn lần… Em hiểu không?
Phương mở to đôi mắt còn đẫm lệ khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Paul. Ánh mắt xanh thăm thẳm ngời lên một niềm hạnh phúc, một niềm biết ơn sâu xa đối với tạo hóa… Đó là chọn lựa của những người đàn ông Phương yêu quý… Số phận là như thế! Phương mỉm cười, và vì thế, cô càng không thể chỉ biết khóc lóc an bài nó… Cô sẽ chiến đấu tới cùng vì tình yêu của mình, không, quan trọng hơn thế nhiều, vì Nhật Duy, đúng, chỉ vì Nhật Duy mà thôi!



Buổi chiều, cơn sốt của Phương giảm nhẹ, cô có thể rời khỏi giường mà không còn cảm giác quay cuồng nữa. Paul thì đã quay vào với công việc của mình trong phòng riêng. Công việc ở công ty không thể thiếu vắng sự chỉ đạo của anh, dù chỉ một ngày… Vì cô mà anh chấp nhận vất vả như thế, Phương không thế để anh lo lắng thêm. Cô chải lại mái tóc, nở một nụ cười trong gương, quyết tâm lần này không thể để bị từ chối nữa… Một lần là quá đủ cho cả hai rồi!
Cô đi xuống quầy tiếp tân, dặn dò nhân viên thường trực vài điều rồi bước vào tắc xi với những bước đi dài nhưng vững chắc. Phía trên cửa sổ tầng 5, Paul đứng lặng lẽ nhìn theo cô… Anh biết, sau lần này tình yêu của anh chỉ còn là trong ký ức mà thôi!
Chiếc xe xé gío lao thẳng tới con đường phía trước. Phương ngồi im, để đầu óc được thảnh thơi. Hiện tại, cô không biết mình sẽ phải đối mặt với thái độ nào của Duy, và sẽ phải bắt đầu ra sao… Duy có thể lạnh nhạt, thờ ơ, nhưng cũng có thể có chút nhiệt tình như khi người ta đón bạn cũ… Cô đã van xin anh để có được chút nhiệt tình đó, nhưng giờ thì không thể. Tình yêu đâu thể épmình trong cái vỏ chật chội của tình bạn bấp bênh ấy được? Duy không cần, cô cũng không cần…
Phương đưa mắt nhìn ra hai bên đường. Nắng đổ nhẹ trên những bức tường , trên những cái mái chìa ra từ các cửa hàng, và nằm lọt từng khoảng nhỏ trên vỉa hè rộng rãi. Yên bình đến lạ lùng. Phương lâng lâng một cảm giác khó tả, khi ký ức lại ngập tràn sắc nắng và nụ cười của Duy trong những ngày tháng cũ. Tưởng cũ như không phải là cũ! Cứ nghĩ rằng cô có thể sống được với những ngần ấy kỷ niệm, nhưng không, như thế thì ít ỏi quá. Chỉ có một năm… nếu thời gian quá dài cho quãng đời về sau, một năm sẽ chỉ còn lại là con số nhỏ bé cùng với những mảng ký ức không rõ nét. Thế thì tội nghiệp cho Phương lắm, tội nghiệp cho tình yêu của cả hai người… Duy phải sống với cô và phải tạo thêm nhiều kỷ niệm nữa, để những ngày tháng còn lại không còn là những ngày trôi đi vô vị!
Đến trước cổng bệnh viên, Phương giật mình rời khỏi những ý nghĩ. Quay sang trả tiền cho tài xế, Phương cố gắng nghĩ đến điều tốt lành ở phía trước. Bước ra khỏi xe, cô thấy bầu trời như trong xanh hơn, ánh nắng như dịu dàng hơn… Mặt trời duy nhất của cô cũng như thế… Dịu dàng sưởi ấm cho trái tim cô, anh không thể bỏ đi khi cô lúc nào cũng cần đến anh để soi rõ con đường đời phía trước! Anh phải biết như thế, phải thấy rằng anh quan trọng như thế nào… Dù phía trước là bóng tối vĩnh viễn, thì cũng không có nghĩa, quãng đường này cũng tối đâu anh!
Phương đi lên cầu thang, nghĩ đến chuyện sẽ phải giáp mặt với Phạm Tố Phương ở trong phòng, nhưng bước chân cô vẫn không chùn lại. Phía trước, phải là những tháng ngày rực rỡ nhất!
Phòng của Duy vang lên những giai điệu nhẹ nhàng, không phải tiếng violon, mà là tiếng hát của một nam ca sỹ nào đó… Phương dừng lại, lắng nghe…
“ I stand alone in the darkness. The winter of my life came so fast. Memories go back to my childhood. I still recall…”

Cửa phòng khép hờ nên tiếng hát có thể vang xa, buồn da diết… Phương đẩy cửa vào. Trong phòng không có một chút ánh sáng nào, ánh sáng duy nhất bây giờ là phía cửa, nơi Phương đang đứng. Nhật Duy khẽ mở mắt, quay cuồng trong hai luồng suy nghĩ lúc nào cũng giằng xé anh khi Phương xuất hiện. Cô ấy quay trở lại sau cơn mưa giống như một cầu vồng bảy sắc, chiếu sáng khoảng đời đang đi dần vào bóng đêm của anh. Vậy mà anh không thể giang tay ra để đón nhận, không thể làm gì khi nước mắt cô rơi.. Sao hắt hủi mãi mà em không từ bỏ vậy Phương?
_ Em không dễ dàng bị đuổi đi như thế! _ Phương mỉm cười nhẹ, bước thêm những bước kiên định về phía trước_ Em đã rút ngắn được khoảng cách với anh, Duy ạ! Làm sao em lại có thể từ bỏ cơ hội được ở bên người em yêu nhất trên đời này chứ?
Duy cũng mỉm cười, nhẹ nhàng:
_ Cô là ai nhỉ?
_ Em là người yêu của anh! _ Phương dừng lại, khẳng định chắc nịch_ Và em không chấp nhận thái độ hắt hủi lạ lùng của anh vào ban sáng.
_ Nếu biết đó là hắt hủi sao cô không bỏ đi? Cô bỏ đi ngay cả khi tôi yêu thương cô nhất cơ mà? _ Duy nhướng mày, cay nghiệt nói thêm_ Cô đã từ bỏ sao còn quay lại? Để thương hại, phải chăng?
Phương mệt mỏi lắc đầu. Trái tim cô đập dồn dập trong lồng ngực khiến cho khuôn mặt chợt ửng hồng lên như bị sốt. Phương nắm chặt lấy cái sắc tay, cố giữ cho đôi chân mình thật vững… Như thế có là gì so với cái chết, so với sự chia ly vĩnh viễn cơ chứ? Dù có bị đày đọa đến xuống tận chín tầng địa ngục cô cũng cam chịu cơ mà… Huống hồ, trước mặt cô là người mà cô yêu, là người hiểu cô hơn ai hết trên đời này…
_ Nếu có thể quên cô ngay thì đúng là ngụy biện! _ Duy nói giống như đang kể chuyện người khác_ Nhưng cũng có nhiều chuyện lạ lùng lắm đã xảy ra. Tự dưng mà tôi bị bệnh, rồi tự dưng tôi tỉnh lại giữa những lớp sương mù vốn đã bao quanh tôi mấy năm trời… Tôi nhận ra tình yêu chỉ là một trò chơi giữa hai đứa trẻ!
_ Đó là anh lại lạc vào một đám sương mù khác! _ Giọng Phương khàn đi_ Nhật Duy, sao anh có thể tàn nhẫn đến thế? Sao có thể cứng rắn đến mức này cơ chứ? Bao nhiêu người chịu được, cớ gì em không chịu đựng được?
_ Chịu đựng cái gì? _ Duy cười nhạt _ Cái chết của tôi?
_ Phải! Cái chết của anh! _ Phương nén lòng, hét lên_ Rồi anh sẽ bỏ tôi mà đi, anh sẽ không nói gì nữa… Tôi sẽ đau buồn nhưng ít ra thì anh đã ở bên tôi cho đến lúc ấy… Tôi yêu anh mà… Tôi chỉ muốn ở bên anh, ở mãi bên anh…
Phương sụp xuống, khóc nức nở. Sao lại ra nông nỗi này? Sao lại bắt em chịu đựng nhiều như thế? Đã quá đủ rồi… Nếu anh chết thì mọi điều sẽ chấm dứt… kể cả cuộc sống của em!
Duy lặng người đi… Tiếng nhạc vẫn réo rắt, nhưng lời hát đã chuyển sang lời Việt…
“ Anh đi hoài
Anh đi mãi
Như cơn gió trong giấc mơ
Em có còn chờ anh. Chờ mỏi mòn?
Would you wait for me forever? …”
Em sẽ như thế phải không?
Em sẽ chọn con đường cô đơn trong cuộc đời tấp nập này… chỉ để chờ anh vào một cuộc sống khác?
Ai sẽ là người chăm sóc em khi em ốm?
Ai sẽ là người lau những giọt nước mắt vô cớ mỗi khi em buồn? Ai sẽ sẽ chia những mệt mỏi sau mỗi ngày nặng nhọc? …
Ai sẽ trở thành chỗ dựa cho cuộc đời em …

nếu như anh ra đi?
Thế thì anh đành lòng sao được?
_ Xin lỗi! _ Giọng Duy khô khan, ánh mắt anh nhìn vô định ở một khoảng trống nào đó_ Đó là một điều không tưởng, tôi không thể đáp ứng được… Chúng ta ai cũng có những con đường riêng. Con đường của cô là một con đường bằng phẳng, sẽ có những bông hoa hồng thơm ngát ở hai bên. Cô cũng sẽ có người câm tay dắt đi hết con đường ấy… cho đến hết đời sẽ không phải cô đơn… Còn tôi, con đường ấy đã kết thúc. Mỗi người một phần số nên tôi cũng chẳng lấy gì làm buồn… Hình như đã qua rồi những bồng bột non trẻ, những vướng bận mà mình cứ tưởng rằng sẽ theo suốt hết cả cuộc đời… Khi cô già, cô sẽ thấy tôi nói đúng biết bao…
_ Em sẽ chờ anh! _ Phương ngẩng đầu lên, mỉm cười trong nước mắt_ Chờ hết cuộc đời này… Con đường mà anh nói, em sẽ đi ngược lại, sẽ dừng lại ở chỗ hai ta gặp nhau… sẽ chỉ đứng ở đó mà chờ… Anh có trở về hay không?
Duy quay đi, anh biết mình chỉ cần cố gắng lần này nữa thôi… Duy nhất chỉ lần này, cô ấy sẽ bước sang con đường khác, và sẽ chỉ biết đến những nụ cười mà thôi!
Phương đứng dậy, lau khô những giọt nước mắt trên gò má hồng nhạt của mình. Cô nhìn thẳng vào mắt Duy, không còn sợ sệt rằng sẽ phải chạm vào khối băng lạnh nữa. Cô nhấn giọng xuống:
_ Em sẽ chờ anh ở đó… Nơi bắt đầu và cũng là nơi chia xa của chúng ta… Anh đến hay không đến … đấy là câu trả lời cuối cùng của anh!
Phương xoay người, bước ra khỏi cửa… Cô chạm trán với Phạm Tố Phương ở bên ngoài. Bỏ qua cái nhìn sửng sốt đầy ngỡ ngàng của cô gái, Phương bước đi… Đây là lần cuối cùng thôi Duy ạ! Cơ hội cuối cùng của hai chúng ta!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap47
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến