Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013

A3 QUẢNG OAI (2010-2013)
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Latest topics
» TKB áp dụng từ 19-03-2012
Fri Mar 16, 2012 9:14 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 05-03-2012
Sat Mar 03, 2012 10:37 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 27-02-2012
Thu Mar 01, 2012 9:52 am by Admin

» TKB áp dụng từ 30-01-2012
Mon Jan 23, 2012 10:05 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 03-01-2012
Mon Jan 02, 2012 8:33 pm by Admin

» merry christmas!
Mon Jan 02, 2012 8:29 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 12-12-2011
Sun Dec 11, 2011 9:25 pm by Admin

» bài bút kí đầy nước mắt...
Mon Dec 05, 2011 4:59 pm by Admin

» ảnh của lớp hum đi chơi 20/11
Fri Dec 02, 2011 9:54 pm by Admin

» THỜI KHÓA BIỂU ÁP DỤNG TẠM THỜI CHO TUẦN TỪ 5/12 --> 10/12 PHỤC VỤ ĐOÀN THANH TRA TOÀN DIỆN TRƯỜNG THPT QUẢNG OAI
Thu Dec 01, 2011 7:37 pm by Admin

» Ảo qua''''''''''''''
Wed Nov 30, 2011 7:44 pm by Admin

» thêm vài ảnh hum 50 năm thành lập trường
Thu Nov 24, 2011 7:46 pm by Admin

» TKB áp dụng từ 21-11-2011
Sun Nov 20, 2011 7:34 pm by Admin

» xem xong mún khóc.hic
Sat Nov 19, 2011 12:53 pm by Admin

» Đôi lời muốn nói
Tue Nov 15, 2011 1:41 pm by quytua2

» các video văn nghệ trường mình nè
Sun Nov 13, 2011 11:22 am by Admin

» múa quê tôi của 11a1 hum 11/11
Sat Nov 12, 2011 6:14 pm by Admin

» Diễn đàn 11a3 Quảng Oai
Sun Nov 06, 2011 9:42 pm by Admin


Share | 
 

 Cô gái Đông Dương dễ thương_chap51

Go down 
Tác giảThông điệp
girlcan_95

avatar

Tổng số bài gửi : 63
Join date : 11/09/2011
Age : 23
Đến từ : a3

Bài gửiTiêu đề: Cô gái Đông Dương dễ thương_chap51   Tue Sep 13, 2011 4:37 pm

Quân đưa ống tiêm ra ngoài ánh sáng, lặng người khi nhìn thấy đôi mắt u buồn của Phương… Nỗi buồn đau câm lặng như buộc vào tim anh một hòn đá nặng, nhấm chìm hồn anh vào hồ nước tội lỗi… Quân mím chặt môi, đẩy thuốc vào trong kim… Nhật Duy quay ra ngoài, vẻ mặt thản nhiên như thể không quan tâm tới việc người ta đang đưa vào người anh một lượng thuốc cực mạnh… Phương ngồi xuống bên cạnh, nắm chặt tay anh như cố làm giảm đi nỗi đau trong người anh. Mỗi buổi sáng… đây là một địa ngục! Phương không dám khóc, nhưng cũng thể cười như thể không có chuyện gì được… Cô chỉ biết im lặng, nén lòng thật chặt… Cô thương Nhật Duy của cô quá đỗi!


Chuyến đi dọc đất nước từ Bắc vào Nam kết thúc, đôi vợ chồng trẻ trở về Hà Nội, sống thanh thản trong ngôi biệt thự của dòng họ. Bác sỹ Quân cũng chuyển đến theo họ dù rằng Nhật Duy cảm thấy mình khá hơn, không cần đến bác sỹ nữa. Thi thoảng anh bị chảy máu cam, và sức đề kháng với cảm cúm cũng kém hơn bình thường. Mỗi ngày lượng thuốc được truyền vào cơ thể anh ngày càng nhiều hơn. Duy chỉ tỉnh táo và khỏe mạnh hơn vào buổi chiều, một hiện tượng mà Bảo Quốc cho rằng rất lạ. Nhưng giờ ai mà quan tâm nữa? Thời gian của họ còn lại rất ít… Đã bốn tháng trôi qua, và áp lực ngày một đè nặng xuống hạnh phúc của hai vợ chồng … Lần chia tay sắp tới sẽ là lần chia tay vĩnh viễn, dù một người có chờ đợi đến thế nào nữa thì cũng không còn gặp nhau được nữa… Chỉ nghĩ đến thôi thì đã là cả một nỗi kinh hoàng…
_ Em này…
Phương động đậy mi mắt nhưng không mở hẳn ra. Duy vòng tay ôm lấy cô, mỉm cười:
_ Sáng rồi đấy!
_ Em không thích! _ Phương nói xong, rúc đầu vào ngực chồng.
Lặng lẽ nhìn những luồng ánh sáng chiếu qua khe rèm chưa kéo hết, Duy biết lại đã trôi qua một ngày, và ngày nữa cũng đã bắt đầu rồi…
_ Chẳng ai là không thích bình minh cả! _ Duy dịu dàng_ Vì khi thức dậy, người ta sẽ được nghĩ tới và được nhìn thấy người mình yêu thương nhất … Anh lúc nào cũng muốn được nhìn thấy em, được cảm nhận rằng em đang ở bên anh, rất gần tưởng như không thể tách rời được… Anh đang rất hạnh phúc nên anh cũng rất yêu thích mỗi buổi bình minh.
Phương hơi nhích người lên, đưa ánh mắt buồn khổ nhìn anh. Duy mỉm cười:
_ Không thể vì một nỗi buồn đau mà từ bỏ cuộc sống … Em hiểu không?
Phương ôm chặt lấy Duy, lắc đầu:
_ Không… Anh không thể bỏ rơi em… Không thể đâu. Em không cho phép như thế!
_ Anh sẽ mãi yêu em, luôn luôn ở bên em… Chờ em đến tận kiếp sau, kiếp sau nữa…
Phương muốn khóc nhưng không thể. Cô úp mặt xuống gối, lặng lẽ chịu đựng nỗi đau như vẫn chịu đựng từ khi biết tin ấy. Tình yêu và sự tuyệt vọng xiết chặt lấy trái tim cô…Hàng trăm, hàng nghìn lần Phương nguyền rủa số phận, và cũng bằng từng đó lần, cô nhận ra mình đã thất bại… Cả hai đang đứng trước một vực thẳm mà biết chắc rằng sẽ có một người rơi xuống đó…
Buổi sáng nặng nề trôi qua mà không thấy bóng dáng bác sỹ Quân đâu. Phương thấy hân hoan trong lòng… Cô nghĩ, buồn khổ của buổi sáng nay là quá nhiều rồi, không thể thêm nên bằng gương mặt dàu dàu chịu đựng của Quân nữa…Nhưng đến trưa thì Quân về, đi cùng anh là bác sỹ Sang. Cả hai đều mang một vẻ nghiêm trọng, lẫn ân hận không thể che dấu. Phương bấu chặt tay vào thành ghế, ngăn mình không bật khóc trước tai họa sắp đến… Chỉ cần họ không đưa Duy ra khỏi nơi này…
Đợi chị người làm đặt hai cốc nước cam trước mặt hai vị bác sỹ xong, Duy mới lên tiếng:
_ Có chuyện gì sao thưa bác sỹ?
Bác sỹ Sang nhìn sang học trò của mình một cái, rồi khẽ cúi đầu, giọng ông dâng lên một sự ân hận vô bờ bến:
_ Chúng tôi thật không đáng khoác chiếc áo trắng trên người… Trong thời gian qua, chri vì sự tác trách của tôi mà đã khiến cho bao nhiêu người khổ sở… Chúng tôi thật sự xin lỗi anh chị!
_ Lỗi là tại tôi! _ Bác sỹ Quân lên tiếng khi anh ta ngẩng mặt lên. Phương nhận thấy vẻ nhẫn nhịn dường như đã được cởi bỏ dù trong đôi mắt ấy vẫn còn gi đó đau đớn không tả nổi… _ Mọi sự lầm lẫn là do tôi, không phải do thầy của tôi đâu!
Duy nắm chặt tay Phương như cùng chờ đợi một phép lành. Nhưng vì đã trải qua bao nhiêu biến cố, cả hai đã học được sự điềm tĩnh chờ đợi những gì do số phận sắp đặt sẽ xảy ra… Không một ai trong hai người lên tiếng, chỉ im lặng nhìn Quân…
Quân kéo cao gọng kính trên sống mũi, cố gắng nhìn thẳng vào hai người trước mặt. Anh nhớ đến gương mặt người anh kính yêu của mình, lòng chợt thanh thản hẳn đi… Anh đã nợ họ … và giờ là lúc để trả…
_ Xin anh chị hãy nghe hết câu chuyện của tôi… Nghe xong thì tùy anh chị định liệu… Thật sự chúng ta không hề có óan hận gì nhau, và tôi cũng rất đau lòng khi làm thế đối với anh chị… Nhưng tôi không thể làm khác khi người anh mà tôi vô cùng yêu quý sắp sửa ra đi… Anh ấy là người đã tái sinh ra tôi khi đưa tôi về sống với anh ấy, nhấc tôi ra khỏi vũng lầy tội lỗi của một đứa trẻ móc túi mồ côi… Anh ấy đã làm trăm thứ việc để tôi có thể đi học, rồi khi tôi vào đại học, anh ấy cũng hy sinh luôn cả đám cưới của mình để lo cho tôi có tiền học phí… Tôi coi anh ấy như là cha, là mẹ, là anh là bạn … là tất cả những gì mà tôi có được. Anh ấy là người chỉ biết cho mà không biết nhận… Không bao giờ tự nhận mình đang già dần đi, đang cô đơn khi người yêu bỏ đi lấy người khác… Anh ấy còn không nhận những đồng tiền lương đầu tiên của tôi khi anh ấy ốm đau… Tôi còn biết làm gì hơn nữa chứ? Tôi đã nhận ở anh ấy quá nhiều, nhiều đến mức tôi sẵn sàng đổi tính mạng mình để anh ấy được sống… Tôi đã gần như muốn chết khi nhìn thấy mẫu xét nghiệm của anh ấy trong phòng thầy Sang… Anh ấy bị ung thư! Sau bao nhiêu năm con người ấy sống vì người khác, cuối cùng lại nhận một cái án tử hình quá sớm… Bất công quá phải không?
Nước mắt chảy tràn ra trên gương mặt buồn khổ của Quân. Anh lóng ngóng lấy tay lau đi… Phương đưa cho anh chiếc khăn giấy, dịu dàng nói:
_ Tôi hiểu tâm trạng ấy của anh!
_ Tôi biết! _ Quân nhận lấy chiếc khăn, cười méo mó_ Vì chính tôi là người đẩy chị vào tình cảnh ấy… Chị ghét tôi là phải… Lẽ ra tôi cũng không định tráo mẫu xét nghiệm của anh tôi và của Nhật Duy đâu, nhưng tôi hiểu tính anh tôi quá rõ. Anh không sợ chết, nhưng cũng không ngồi đợi cái chết đến … vì anh không muốn làm tôi vướng bận. Anh ấy sẽ tìm cách chết trước khi đến giới hạn… Tôi thì không thể. Tôi không chấp nhân được. Tôi là bác sỹ vậy mà không thể giúp được người thân duy nhất của mình… Thế có đáng buồn không cơ chứ?
Quân quay sang nhìn bác sỹ Sang, cúi đầu:
_ Em đã sai! Em tráo đổi mẫu xét nghiệm, lại còn dối gạt thầy để em có thể đi theo Nhật Duy mà bưng bít sự thật… làm uy tín của thầy giảm sút…
_ Lỗi của em là đã đặt tình cảm cá nhân lên cao quá… Thầy không sợ mất uy tín, thầy chỉ sợ bệnh nhân của thầy không được cứu sống mà thôi…
Quân gật nhẹ đầu, nhìn thẳng mắt Nhật Duy, nhận lỗi:
_ Tôi biết có nói thế nào thì cũng không thể bù đắp nổi nỗi kinh hoàng của gia đình trong bốn tháng qua… Anh tôi đã mất sáng nay vì anh ấy không chịu truyền hóa chất nữa… Câu cuối cùng anh ấy nói với tôi là xin anh chị tha thứ cho anh ấy… Vì anh ấy mà anh chị phải chịu nỗi đau khổ kéo dài hơn cái chết này… Anh ấy bắt tôi hứa là phải nói rõ sự thật với anh chị trước khi chôn cất anh ấy… Xin anh chị hãy giúp anh ấy thanh thản ra đi…

_ Đó chỉ là thử thách cuối cùng để hai chúng tôi có thể bên nhau mà thôi! _ Duy mỉm cười nhẹ, siết chặt lấy tay Phương _ Sáng nay chúng tôi đã nghĩ tới ngày chia ly vĩnh viễn nhưng không ngờ…
Phương ôm ghì lấy Nhật Duy, bật khóc nức nở:
_ Cuối cùng anh cũng đã không bỏ em mà ra đi…
_ Khoan đã…
Phương quay ra, hơi hoảng sợ khi bác sỹ Sang bối rối lên tiếng:
_ Thời gian qua… Tôi đã yêu cầu bác sỹ Quân tiêm cho Duy một lượng thuốc cực mạnh… Có lẽ cần phải kiểm tra thêm!
_ Vì Nhật Duy bị chứng máu khó đông cộng thêm với áp lực quá nặng trong tâm lý nên anh ấy hay chóang váng đầu óc… Tôi chỉ tiêm cho anh ấy một lượng thuốc bổ cần thiết để cân bằng lại, và một chút thuốc ngủ để mọi người không nghi ngờ mà thôi!
Bác sỹ Sang thở phào nhẹ nhõm. Còn Phương, cô không ngại ngùng cúi xuống hôn chồng mình một nụ hôn nồng thắm và hạnh phúc… Nước mắt của cô rơi xuống đẫm cả mắt Duy… Thật không thể hiểu nổi, sao cuộc đời lại có thể biến đổi nhanh như thế, thóat cái đã là địa ngục, thóat cái trở thành thiên đường … Bác sỹ Quân cúi đầu, quá xấu hổ và đau khổ trước hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ. Còn bác sỹ Sang mỉm cười, ông vỗ nhè nhẹ lên vai người học trò. Có lẽ đây cũng sẽ là một bài học để đời cho anh, một người bác sỹ tuy không có quyền lực gì trong cuộc đời nhưng lại rất dễ dàng khiến cho cuộc sống của người khác trở thành địa ngục hay thiên đường chỉ bằng một hành động rất nhỏ của mình mà thôi…Ở đời sống bằng cái Tâm thôi thì chưa đủ, mà còn phải biết dùng cả lý trí để phán đóan thiệt hơn, cho mình và cho cả người khác nữa!
Nhật Duy và Phương đến dự đám tang của người đàn ông tốt bụng ấy. Gương mặt thanh thản như đang ngủ của ông đã phần nào làm giảm đi nỗi dằn vặt ân hận trong lòng bác sỹ Quân… Gia đình Nhật Duy ai ai cũng mừng đến rơi nước mắt trước tin ấy, không ai còn nghĩ đến chuyện tha thứ hay không tha thứ hành động nông nổi của Quân nữa. Những gì đã qua nếu như có thể bao dung bỏ qua được thì đặt nó ở lại phía sau… Đeo mãi bên mình thì chỉ thêm nặng lòng và đau khổ mà thôi…
Một bữa tiệc lớn đã được tổ chức tại nhà ông bà Hoàng, coi như để mừng Nhật Duy khỏi bệnh, mừng cho những khổ đau trước kia đã ra đi … Paul và Herry có gọi điện về chúc mừng, hóa ra trong họa là có phúc… Việt Hùng cũng đến dự bữa tiệc đó và anh được bà Nhung đối đãi như con trong nhà. Bây giờ, mọi ngõ ngách trong nhà đều tràn ngập hạnh phúc và niềm vui… Mùa xuân trở thành một mùa rực rỡ nhất trong các mùa ở chính ngôi nhà này…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cô gái Đông Dương dễ thương_chap51
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Lớp A3 Quảng Oai 2010 - 2013 :: TRUYỆN TRANH, TIỂU THUYẾT :: TRUYỆN-
Chuyển đến